Bài viết

35 NĂM GIỮ TRỌN LỜI THỀ NON SÔNG

Có những cuộc đời sinh ra như để gắn liền với vận mệnh của dải đất hình chữ S. Họ bước vào khói lửa chiến tranh bằng tất cả sự hồn nhiên, quả cảm của tuổi mười chín, rồi lặng lẽ cống hiến trọn vẹn những năm tháng trưởng thành để canh giữ bình yên cho đất nước ngay cả khi tiếng súng đã lùi xa. Cựu chiến binh Nguyễn Hữu Tương chính là hình ảnh biểu trưng cho một thế hệ kiên trung như thế. Trải qua 81 ngày đêm nghẹt thở bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 trong đội hình của Trung đoàn 48 Thạch Hãn anh hùng, ông đã đi qua lằn ranh sinh tử bằng bản lĩnh của một người chỉ huy dạn dày nơi tuyến đầu. Khép lại cuộc chiến, ông không chọn cho mình một lối rẽ an nhàn mà tiếp tục mang ba lô trên vai suốt 35 năm dài rộng, giữ trọn lời thề sắt son với màu áo lính Bộ đội Cụ Hồ.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ngày 10/10/1952 tại mảnh đất giàu truyền thống cách mạng Quảng Châu, Sầm Sơn, Thanh Hóa, chàng thanh niên Nguyễn Hữu Tương lớn lên khi tiếng súng chiến tranh đang dồn dập vang lên ở miền Nam ruột thịt. Tháng 1 năm 1971, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất, ông tình nguyện nhập ngũ. Với phẩm chất thông minh và sự can trường bộc lộ ngay từ những ngày đầu luyện quân, ông được biên chế vào Đại đội 7, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 48 (E48) thuộc Sư đoàn 320B – đơn vị chủ lực trứ danh với những trận đánh vang dội.

   Mùa hè năm 1972, đơn vị của ông nhận lệnh tiến thẳng vào "chảo lửa" Quảng Trị. Tại đây, chiến sĩ Nguyễn Hữu Tương được tin tưởng giao nhiệm vụ làm cán bộ Tiểu đội trưởng, rồi Trung đội trưởng, trực tiếp chỉ huy anh em bám trụ kiên cường tại mặt trận Thành cổ.

   Trong ký ức của những người lính năm ấy, Thành cổ Quảng Trị là một tọa độ mà bom đạn kẻ thù muốn san phẳng tất cả. Bầu trời không lúc nào ngớt tiếng gầm rú của máy bay B-52, đất đá bị cày đi xới lại đến nát vụn. Sống và chiến đấu trong những căn hầm chữ A ngập sũng nước mưa và bùn non, người Trung đội trưởng trẻ tuổi luôn phải đối mặt với áp lực cân não từng giờ.

   Trên cương vị là người đứng mũi chịu sào, Trung đội trưởng Nguyễn Hữu Tương không chỉ dũng cảm, mưu trí trong từng phương án đánh trả các đợt phản công của địch, mà còn là chỗ dựa tinh thần lớn lao cho toàn đơn vị. Ở nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như làn khói súng, tình đồng đội khăng khít — chia nhau từng ngụm nước dưới hầm sâu, băng bó cho nhau lúc bị thương — đã trở thành sức mạnh thép giúp trung đội của ông giữ vững trận địa, viết nên huyền thoại bên dòng sông Thạch Hãn.

   Đi qua những ngày tháng "máu trộn bùn non" oanh liệt ấy, bước chân của ông không dừng lại khi đất nước hoàn toàn thống nhất vào năm 1975. Ý thức được trách nhiệm của một người lính đối với vận mệnh quốc gia, ông tiếp tục ở lại phục vụ lâu dài trong quân ngũ, kinh qua nhiều vị trí chỉ huy và huấn luyện, đem những kinh nghiệm trận mạc quý báu để rèn luyện nên các thế hệ chiến sĩ mới, bảo vệ vững chắc chủ quyền biên cương Tổ quốc. Đến tháng 9 năm 2006, sau đúng 35 năm cống hiến trọn vẹn cuộc đời cho sự nghiệp quân sự, ông xuất ngũ trở về quê hương Quảng Châu với quân hàm Đại tá.

   Hơn nửa thế kỷ kể từ mùa hè đỏ lửa năm xưa, người Trung đội trưởng kiên cường năm nào giờ đây đã là một cựu chiến binh tóc bạc phơ, sống giản dị và nhận được sự kính trọng sâu sắc của xóm giềng tại quê nhà Sầm Sơn. Câu chuyện đời binh nghiệp của cựu chiến binh Nguyễn Hữu Tương không chỉ là niềm tự hào của gia đình, mà còn là một pho sử sống vô giá, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về một thời hoa lửa kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối với non sông.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn