36
Câu chuyện 36: Chiếc khăn tay năm ấy
Mùa xuân năm 1971, trước ngày lên đường nhập ngũ, Nguyễn Văn Bình được người mẹ trao cho một chiếc khăn tay màu trắng. Đó là chiếc khăn bà đã thức nhiều đêm để thêu lên dòng chữ nhỏ: “Vì Tổ quốc thân yêu”.
Bình cẩn thận gấp chiếc khăn bỏ vào túi áo ngực. Với anh, đó không chỉ là món quà của mẹ mà còn là lời nhắc nhở phải sống xứng đáng với quê hương.
Những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường miền Nam đầy gian khổ. Có những ngày hành quân xuyên rừng dưới mưa lớn, có những đêm nằm phục kích giữa cái lạnh buốt của núi rừng. Nhưng mỗi khi nhớ nhà, Bình lại lấy chiếc khăn ra ngắm nhìn.
Một lần trong trận đánh ác liệt, Bình bị thương ở cánh tay. Máu thấm ướt áo. Người đồng đội bên cạnh nhanh chóng lấy chiếc khăn tay của anh băng tạm vết thương. Nhờ đó, Bình cầm cự được cho đến khi được đưa về trạm quân y.
Sau lần ấy, chiếc khăn đã không còn nguyên vẹn như trước. Nó mang trên mình những vết ố của thời gian và chiến tranh. Nhưng đối với Bình, đó lại là kỷ vật quý giá nhất.
Ngày đất nước thống nhất, anh trở về quê hương. Người mẹ già run run cầm lại chiếc khăn tay năm nào. Nhìn những đường chỉ đã bạc màu, bà hiểu rằng con trai mình đã trải qua biết bao gian khổ để có được ngày hòa bình.
Nhiều năm sau, chiếc khăn vẫn được gia đình gìn giữ như một báu vật. Nó là minh chứng cho tình mẫu tử thiêng liêng, cho lòng yêu nước và sự hy sinh của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa.



