(38) MÁ TƯ NGUYỄN THỊ THƠM — NGƯỜI ĐÀN BÀ BÌNH TÂN MẤT CHỒNG RỒI MẤT CON TRÊN CÙNG MỘT VÙNG ĐẤT
Người mẹ sinh 5 người con (3 gái, 2 trai); có chồng và 1 con là liệt sĩ; được phong tặng Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng ngày 25-7-2014; được Ngân hàng Phát triển nhà Đồng bằng sông Cửu Long phụng dưỡng suốt đời
MÁ TƯ NGUYỄN THỊ THƠM — NGƯỜI ĐÀN BÀ BÌNH TÂN MẤT CHỒNG RỒI MẤT CON TRÊN CÙNG MỘT VÙNG ĐẤT
Ông Nguyễn Văn Có hy sinh năm 1966 tại cầu Bà Giàu, xã Long Vĩnh — không xa nhà bao nhiêu. Bốn năm sau, người con trai Nguyễn Văn Cu Hai hy sinh năm 1970 tại xã Bình Phú, huyện Gò Công Tây — cũng không xa. Chồng và con của mẹ Nguyễn Thị Thơm ngã xuống ngay trên chính mảnh đất Gò Công Tây, nơi bà sinh ra và sống trọn đời. Đó là nỗi đau không phải đi tìm ở đâu xa — nó ở ngay trước mắt, mỗi ngày.
Nguyễn Thị Thơm sinh năm 1932 tại xã Bình Tân, huyện Gò Công Tây, tỉnh Tiền Giang. Bà lập gia đình với ông Nguyễn Văn Có (sinh 1929), sinh được 5 người con — 3 gái, 2 trai. Ông Có tham gia cách mạng năm 1960, được giao trọng trách Bí thư Chi bộ xã Long Vĩnh — người đứng đầu tổ chức Đảng tại cơ sở, gánh trên vai phong trào cách mạng của cả một vùng dân cư. Ngày 26-6-1966, ông hy sinh trong trận chiến đấu tại cầu Bà Giàu, xã Long Vĩnh. Ông được truy tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba và được công nhận liệt sĩ.
Bà một mình nuôi năm đứa con. Rồi người con trai Nguyễn Văn Cu Hai — sinh năm 1952, tham gia cách mạng tháng 1-1968 khi vừa 16 tuổi — trở thành Thượng sĩ thuộc Bộ đội địa phương tỉnh Mỹ Tho, đơn vị C305. Ngày 27-2-1970, anh hy sinh tại xã Bình Phú, huyện Gò Công Tây. Được truy tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba, công nhận liệt sĩ ngày 1-10-1978.
Ngày 25-7-2014, Chủ tịch nước phong tặng bà danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 1771/QĐ-CTN. Bà được Ngân hàng Phát triển nhà Đồng bằng sông Cửu Long phụng dưỡng suốt đời. Hiện bà sống cùng con trai là Nguyễn Hoàng Phương tại ấp Hòa Thạnh, xã Bình Tân, huyện Gò Công Tây — trên mảnh đất quê hương chứng kiến tất cả vui buồn, mất mát của cuộc đời bà.
Má Tư Thơm không rời xa Gò Công Tây bao giờ. Chồng bà và con bà cũng không — họ nằm lại ở đây, trong lòng đất quê hương. Bà sống giữa những ký ức ấy, mỗi ngày, không phải bằng nước mắt mà bằng sự bền bỉ của người đàn bà đã đi qua tất cả và vẫn còn đứng.

