38. Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HUỲNH THỊ LƯỢM (1911 – 1998)
Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HUỲNH THỊ LƯỢM (1911 – 1998)
Thân thế và lòng kiên trung trước đòn thù tàn độc
Mẹ Huỳnh Thị Lượm sinh ra và lớn lên trong một gia đình bần nông mộc mạc tại dải đất anh hùng Cần Giờ, Thành phố Hồ Chí Minh. Sau khi lập gia đình, hai vợ chồng mẹ cùng nhau bám trụ ruộng vườn, tảo tần làm ruộng để nuôi dạy bốn người con khôn lớn. Sống giữa cảnh quê hương bị giày xéo dưới gót giày xâm lược, lòng yêu nước nồng nàn đã thôi thúc mẹ dấn thân vào con đường cách mạng. Từ năm 1959, mẹ chính thức tham gia hoạt động với nhiệm vụ làm giao liên, phụ trách thông tin liên lạc mật cho các lực lượng cách mạng tại địa phương.
Trong một chuyến công tác ngặt nghèo, mẹ Huỳnh Thị Lượm không may bị sa vào tay giặc. Kẻ thù đã dùng đủ mọi cực hình tra tấn dã man hòng bẻ gãy ý chí của người phụ nữ yếu gầy, trong đó chúng tập trung hành hạ tàn độc nhất vào đôi chân của mẹ. Thế nhưng, trước họng súng và những đòn roi tra điện khốc liệt, mẹ vẫn giữ vững khí tiết kiên trung, quyết tâm thủ tiết, kiên quyết không khai báo nửa lời. Sau một thời gian dài giam giữ và dùng đủ mọi thủ đoạn mà vẫn không tìm được chứng cứ, cũng không khai thác được bất kỳ thông tin nào, kẻ thù buộc phải thả mẹ trở về. Trở về với mái nhà xưa, dù đôi chân mang thương tật nặng nề, thường xuyên phát ra những cơn đau nhói thấu xương mỗi khi trái gió trở trời, mẹ vẫn âm thầm chịu đựng, nuốt đau thương để tiếp tục phục vụ cho phong trào cách mạng địa phương cho đến ngày quê hương hoàn toàn giải phóng.
Nỗi đau tiễn con ra trận và khúc tráng ca oanh liệt
Tắm mát trong truyền thống kiên trung của cha mẹ, các người con của mẹ khi trưởng thành đều mang trong mình dòng máu quả cảm, sẵn sàng xả thân vì đại cuộc. Vào các năm 1958 và 1964, hai trong số bốn người con của mẹ đã hăng hái lên đường tòng quân, đứng vào hàng ngũ của đơn vị du kích xã Cần Thạnh và lực lượng vũ trang huyện Cần Giờ.
Sống và chiến đấu tại một trong những chiến trường ác liệt và căng thẳng nhất cửa ngõ Sài Gòn, các con của mẹ đã chiến đấu vô cùng ngoan cường. Thế nhưng, bom đạn tàn khốc của chiến tranh đã cướp đi những khúc ruột rà của mẹ: hai người con trai yêu dấu đã lần lượt anh dũng hy sinh tại chiến trường Cần Thạnh vào các năm 1961 và 1971.
Nỗi đau đáu khôn nguôi và tấm gương sáng cho hậu thế
Mùa xuân năm 1975, cách mạng đại thắng, hòa bình lập lại trên toàn cõi nước Việt. Bên cạnh niềm vui vỡ òa chung của toàn dân tộc, trái tim người mẹ lại thắt lại với một nỗi đau riêng chưa bao giờ nguôi ngoai. Chiến tranh đã lùi xa, song hình hài, xương máu của hai người con trai liệt sĩ vẫn còn nằm lại đâu đó dưới lòng đất mẹ bao dung, chưa thể tìm kiếm và quy tập được hài cốt về với gia đình. Nỗi đau đau đáu ấy đã theo mẹ suốt những năm tháng sau cuộc chiến.
Mẹ Huỳnh Thị Lượm đã đi qua một cuộc đời đầy bão giông nhưng ngời sáng chí khí. Sự kiên cường bất khuất trước đòn thù của kẻ độc tài cùng những hy sinh hiến dâng vĩ đại vô bờ bến của mẹ đã hòa cùng dòng chảy lịch sử dân tộc. Danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” chính là biểu tượng tri ân sâu sắc của Tổ quốc dành cho mẹ. Đôi chân rớm máu năm xưa và tấm lòng son sắt của mẹ Huỳnh Thị Lượm mãi là tấm gương ngời sáng, là bài học lịch sử vô giá để thế hệ trẻ hôm nay và mai sau soi rọi, phấn đấu học tập và cống hiến cho quê hương Cần Giờ ngày càng phát triển, giàu đẹp.


