384. NGƯỜI MẸ TIỄN CON RA TRẬN
NGƯỜI MẸ TIỄN CON RA TRẬN
Mùa thu năm ấy, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên khắp mọi miền đất nước, người thanh niên trẻ quyết định viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày nhận được giấy báo lên đường, anh vừa háo hức vừa bồi hồi khi nghĩ đến giờ phút phải xa gia đình và người mẹ đã tần tảo nuôi mình khôn lớn.
Sáng ngày tiễn con lên đường, người mẹ dậy từ rất sớm. Bà chuẩn bị cho con gói cơm nắm, ít lạc rang và chiếc khăn tay đã được giặt sạch từ tối hôm trước. Dù trong lòng đầy lo lắng, bà vẫn cố giữ nụ cười để con yên tâm thực hiện nhiệm vụ.
Đứng trước sân nhà, người mẹ lặng lẽ sửa lại cổ áo cho con. Đôi bàn tay gầy guộc run run vuốt những nếp nhăn trên bộ quân phục mới. Nhìn người con trai khỏe mạnh chuẩn bị bước vào cuộc chiến đầy gian khổ, đôi mắt bà đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt.
Trước lúc chia tay, bà chỉ dặn con một câu giản dị: "Con đi chiến đấu vì Tổ quốc, mẹ luôn tự hào về con. Dù ở đâu cũng phải giữ gìn sức khỏe, sống đoàn kết với đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ."
Người con cúi đầu ôm mẹ thật chặt. Anh hiểu rằng phía sau mình là tình yêu thương vô bờ bến của gia đình, là sự hy sinh thầm lặng của người mẹ nơi hậu phương. Chính tình yêu ấy sẽ tiếp thêm sức mạnh cho anh trên những chặng đường phía trước.
Khi đoàn quân bắt đầu chuyển bánh, người mẹ vẫn đứng bên đầu làng dõi theo. Bóng con trai dần khuất sau hàng cây, nhưng bà vẫn lặng lẽ nhìn theo cho đến khi không còn thấy nữa. Từ ngày ấy, mỗi lần nhận được thư con gửi về, bà lại đọc đi đọc lại nhiều lần như để vơi đi nỗi nhớ.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người mẹ tiễn con ra trận năm nào vẫn còn đọng lại trong ký ức của nhiều thế hệ. Đó là biểu tượng đẹp của tình mẫu tử, của lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh gian khổ. Những người mẹ ấy đã gửi những người con yêu quý nhất của mình cho Tổ quốc, góp phần làm nên độc lập, tự do cho dân tộc hôm nay.



