389. HƠN NỬA THẾ KỶ ĐI TÌM NGƯỜI EM CHƯA TRỞ VỀ
Có những cuộc chiến đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng vẫn còn những gia đình ngày ngày ngóng đợi một người thân trở về. Đối với gia đình liệt sĩ Nguyễn Thanh Hiền, hơn 50 năm qua là chừng ấy năm của sự mong ngóng, hy vọng và khắc khoải chưa bao giờ nguôi.
Liệt sĩ Nguyễn Thanh Hiền sinh năm 1955, quê tại xã Diễn Lâm, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ Tĩnh (nay thuộc tỉnh Nghệ An). Ông nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang trong mình khát vọng cống hiến cho Tổ quốc trong những năm tháng cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Theo giấy báo tử, ông là Hạ sĩ, chiến sĩ thuộc đơn vị KB. Qua những thông tin được đồng đội cung cấp sau này, gia đình được biết ông thuộc Đại đội 1, Tiểu đoàn 303, Trung đoàn 1, Sư đoàn 330, Quân khu 9. Đó là những đơn vị đã chiến đấu rất quyết liệt trên chiến trường đồng bằng sông Cửu Long trong những năm cuối của cuộc chiến.
Ngày 14 tháng 7 năm 1974, trong một trận phối hợp chiến đấu cùng đơn vị tiến công một cứ điểm địch tại khu vực đám Kênh Sáng, huyện Kế Sách, ông đã anh dũng hy sinh khi mới mười chín tuổi.
Người đồng đội từng trực tiếp tham gia trận đánh năm ấy kể lại một ký ức khiến ai nghe cũng nghẹn lòng. Là chiến sĩ đặc công, Nguyễn Thanh Hiền đã chiến đấu đến những giây phút cuối cùng. Trong lúc xung phong thực hiện nhiệm vụ, ông bị hỏa lực của địch bắn trúng và ngã xuống trước hàng rào thép gai. Giữa chiến sự ác liệt, đồng đội không thể đưa ông ra ngay được. Đó là nỗi day dứt mà những người còn sống mang theo suốt nhiều năm sau chiến tranh.
Theo những thông tin còn lưu giữ, sau đó ông được mai táng tại khu vực Cứ Mạnh, xã Xuân Hòa, huyện Kế Sách (khi đó thuộc tỉnh Cần Thơ). Giấy báo tử của ông do Trung tá Trương Văn Thông ký xác nhận. Tuy nhiên, trải qua nhiều lần thay đổi địa giới hành chính và sự khốc liệt của chiến tranh, đến nay gia đình vẫn chưa xác định được chính xác nơi ông đang yên nghỉ.
Từ khi ông bà, cha mẹ của liệt sĩ còn sống, gia đình đã không biết bao lần lặn lội vào miền Tây Nam Bộ, tìm đến các nghĩa trang liệt sĩ, gặp gỡ cựu chiến binh, dò hỏi từng manh mối nhỏ nhất với hy vọng tìm được phần mộ của người con, người em đã ngã xuống. Thế hệ đi trước lần lượt khuất núi, nhưng tâm nguyện ấy vẫn được con cháu tiếp tục gìn giữ.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua, điều gia đình mong mỏi không phải là điều gì lớn lao. Họ chỉ ước một ngày biết được nơi người chiến sĩ trẻ đang nằm lại, để được thắp nén hương, gọi tên ông giữa đất mẹ và đưa ông trở về quê cha đất tổ, đoàn tụ với ông bà tổ tiên sau bao năm xa cách.
Nếu có đồng đội từng chiến đấu tại Đại đội 1, Tiểu đoàn 303, Trung đoàn 1, Sư đoàn 330, Quân khu 9; hoặc những ai biết thông tin về trận đánh tại khu vực Kênh Sáng, Kế Sách ngày 14 tháng 7 năm 1974, hay biết về nơi an táng ban đầu tại khu vực Cứ Mạnh, Xuân Hòa, xin hãy giúp gia đình một lời chỉ dẫn.
Đối với nhiều người, đó có thể chỉ là một ký ức đã lùi xa. Nhưng đối với gia đình liệt sĩ Nguyễn Thanh Hiền, đó có thể là manh mối quý giá để khép lại hơn nửa thế kỷ chờ đợi. Bởi không có sự hy sinh nào bị lãng quên, và không có người con nào của Tổ quốc đáng phải nằm lại trong sự mong ngóng vô tận của những người thân yêu.



