Bài viết

39

Đồng Nai11/06/2026hoàng (phú vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 39: Màu áo thanh niên xung phong

Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên khắp các tuyến đường chiến lược, hình ảnh những thanh niên xung phong trong màu áo xanh đã trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam.

Nguyễn Thị Hương là một trong những thanh niên xung phong ấy. Sinh ra tại một vùng quê nghèo, vừa tròn mười tám tuổi, chị đã viết đơn tình nguyện lên đường làm nhiệm vụ tại tuyến đường Trường Sơn.

Ngày chia tay gia đình, mẹ chị lặng lẽ sửa lại cổ áo cho con gái. Bà dặn: “Con đi vì Tổ quốc, mẹ tự hào về con.” Câu nói ấy theo Hương suốt những năm tháng chiến tranh.

Công việc của đội thanh niên xung phong vô cùng gian khổ. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm san lấp hố bom, mở đường cho xe qua. Có những ngày mọi người phải làm việc liên tục nhiều giờ dưới mưa bom bão đạn.

Mỗi lần nhìn màu áo xanh của đồng đội thấp thoáng giữa núi rừng, Hương lại có thêm động lực. Màu áo ấy tượng trưng cho tuổi trẻ, cho lý tưởng và lòng yêu nước.

Một đêm cuối năm 1972, tuyến đường đơn vị phụ trách bị đánh phá dữ dội. Để bảo đảm cho đoàn xe quân sự đi qua đúng kế hoạch, cả đội lao vào làm nhiệm vụ.

Trong lúc san lấp hố bom, Hương bị thương do sức ép của một quả bom nổ gần đó. Dù vậy, chị vẫn kiên quyết ở lại cùng đồng đội hoàn thành công việc.

Đến rạng sáng, tuyến đường được thông xe an toàn. Những chiếc xe nối đuôi nhau tiến về phía trước. Nhìn đoàn xe khuất dần trong màn sương sớm, Hương và đồng đội mỉm cười hạnh phúc.

Sau ngày đất nước thống nhất, màu áo thanh niên xung phong đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình. Nhưng đối với những người từng khoác lên màu áo ấy, đó mãi là niềm tự hào lớn lao của tuổi trẻ.

Ngày nay, mỗi dịp tháng Bảy, các cựu thanh niên xung phong gặp lại nhau. Dù mái tóc đã bạc màu theo năm tháng, họ vẫn xúc động khi nhắc về màu áo xanh năm ấy – màu áo của một thời hoa lửa, một thời tuổi trẻ cống hiến hết mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn