(39) MÁ TƯ LƯU THỊ CHỈ — NGƯỜI MẸ ĐỒNG SƠN MẤT CHỒNG Ở BẾN TRE, MẤT CON Ở BÌNH DƯƠNG
Người mẹ sinh 5 người con, có chồng và 1 con trai là liệt sĩ; cả chồng và con đều là Thượng sĩ hy sinh trên các chiến trường khác nhau; được phong tặng Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng ngày 25-1-2014
MÁ TƯ LƯU THỊ CHỈ — NGƯỜI MẸ ĐỒNG SƠN MẤT CHỒNG Ở BẾN TRE, MẤT CON Ở BÌNH DƯƠNG
Ông Nguyễn Văn Cụ hy sinh năm 1973 tại xã Thừa Đức, tỉnh Bến Tre — tỉnh lân cận, nhưng cách nhà một chuyến đò dài. Con trai Nguyễn Văn Bé Tư hy sinh năm 1971 tại rừng khu A Trầm Đông Tiên, gần sông Mã Đà — tận Bình Dương, cách Gò Công Tây cả trăm cây số. Chồng và con mẹ Lưu Thị Chỉ không nằm gần nhà, không nằm gần nhau. Mỗi người ở một vùng đất xa lạ, và người mẹ ở lại ấp Bình Trinh, xã Đồng Sơn, mang nỗi nhớ trải dài theo những con đường bà chưa từng đi đến.
Lưu Thị Chỉ sinh năm 1921 tại xã Đồng Sơn, huyện Gò Công Tây — vùng đất có truyền thống kháng chiến từ thời Trương Định. Bà lập gia đình với ông Nguyễn Văn Cụ (sinh 1919, quê ấp Bình Trinh, xã Đồng Sơn), sinh được 5 người con.
Ông Cụ tham gia cách mạng năm 1968 — khi đã gần 50 tuổi, cái tuổi mà nhiều người đã chọn đứng ngoài. Ông giữ cấp bậc Thượng sĩ và chiến đấu cho đến ngày 28-2-1973 — chỉ hơn một tháng sau khi Hiệp định Paris được ký kết, khi nhiều người tưởng chiến tranh sắp kết thúc — ông hy sinh trong trận chiến đấu tại xã Thừa Đức, tỉnh Bến Tre. Ông được công nhận liệt sĩ ngày 28-5-1977 và an táng tại Nghĩa trang xã Tân Tây, huyện Gò Công Đông.
Người con trai Nguyễn Văn Bé Tư sinh năm 1949 — tham gia cách mạng năm 1965 khi vừa 16 tuổi, là Thượng sĩ thuộc Bộ đội địa phương tỉnh Mỹ Tho. Ngày 14-4-1971, anh hy sinh tại rừng khu A Trầm Đông Tiên, gần sông Mã Đà — nơi rừng núi Bình Dương giáp ranh chiến trường miền Đông. Anh được công nhận liệt sĩ ngày 7-6-1978 và an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Bình Dương.
Ngày 25-1-2014, Chủ tịch nước phong tặng bà danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 295/QĐ-CTN. Bà được Bảo hiểm Xã hội Việt Nam huyện Gò Công Tây phụng dưỡng suốt đời. Hiện bà sống cùng con trai là Nguyễn Văn Một tại ấp Bình Trinh, xã Đồng Sơn — ngay trên mảnh đất nơi ông Cụ sinh ra, nơi bà và chồng đã bắt đầu cuộc đời chung.
Má Tư Lưu Thị Chỉ không có ngôi mộ nào để đến gần. Chồng bà nằm ở Gò Công Đông, con bà nằm ở Bình Dương. Bà sống với khoảng cách đó — không phải bằng sự quên lãng, mà bằng sự chấp nhận của người đã hiểu rằng đất nước rộng lớn, và những người bà yêu thương đã góp phần giữ gìn từng tấc của nó.

