Mẹ Việt Nam Anh hùng

39. Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HUỲNH THỊ MẠNG (1922 – 2006)

Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HUỲNH THỊ MẠNG (1922 – 2006)

TP. Hồ Chí Minh22/05/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thân thế và tuổi thơ gian khó

Mẹ Huỳnh Thị Mạng sinh ra và lớn lên trong một gia đình bần nông nghèo tại dải đất giàu truyền thống cách mạng Cần Giờ, Thành phố Hồ Chí Minh. Tuổi thơ của mẹ là những tháng ngày cơ cực khi gia cảnh hoàn toàn gieo neo, thiếu thốn; mới lên 10 tuổi, mẹ đã phải gác lại giấc mơ đèn sách, nghỉ học ở nhà để lao động phụ giúp cha mẹ mưu sinh. Đến năm 20 tuổi, mẹ bén duyên và lập gia đình. Thế nhưng, hạnh phúc lứa đôi ngắn ngủi vừa chớm nở thì mẹ đã phải chấp nhận cảnh sống xa chồng, bởi nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông đã lên đường dấn thân vào các hoạt động cách mạng bí mật.

Người chiến sĩ giao liên kiên trung qua các nhà tù khốc liệt

Thấu hiểu lý tưởng của chồng và mang trong mình lòng nồng nàn yêu nước, năm 1950, mẹ Huỳnh Thị Mạng quyết định thoát ly gia đình để chính thức tham gia cách mạng. Mẹ được giao trọng trách làm giao liên, phụ trách đường dây tiếp tế tại mảnh đất xã Cần Thạnh. Sáu tháng sau, phục tùng sự điều động và phân công của tổ chức, mẹ chuyển địa bàn hoạt động liên tục qua các vùng chiến sự cam go, từ huyện Cai Lậy (tỉnh Tiền Giang) cho đến các huyện Giồng Trôm, Ba Tri (tỉnh Bến Tre), kiên cường bắc những nhịp cầu thông tin cho quân giải phóng.

Năm 1962, mẹ trở về bám trụ và hoạt động tại quê nhà xã Cần Thạnh, tiếp tục gánh vác nhiệm vụ giao liên tiếp tế quân nhu. Đến năm 1964, trước sự lùng sục và đánh hơi tàn bạo của kẻ thù, mẹ không may sa vào tay giặc. Kẻ thù đã dùng đủ mọi cực hình tra khảo, đánh đập mẹ dã man nhằm bẻ gãy ý chí và tìm kiếm thông tin cơ sở bí mật. Khi không khuất phục được người phụ nữ kiên cường, chúng đã đưa mẹ đi giam giữ tại các nhà tù khét tiếng như Chí Hòa, Phú Lợi, rồi tàn nhẫn đày mẹ ra những "địa ngục trần gian" Côn Đảo và Phú Quốc. Thế nhưng, đòn roi tra điện và lao tù tăm tối của chế độ thực dân mới vẫn hoàn toàn bất lực, không thể lay chuyển được ý chí sắt đá và tấm lòng son sắt hướng về Đảng của mẹ.

Năm 1965, sau những cuộc đấu tranh kiên cường, mẹ được trao trả tù binh. Vừa bước chân ra khỏi ngục tù với thân hình mang đầy thương tích, mẹ lập tức quay trở về xã Cần Thạnh, tiếp tục bắt rễ với phong trào, nối lại đường dây giao liên và tiếp tế lương thực, thuốc men cho các cơ sở cách mạng tại địa phương, thầm lặng chiến đấu cho đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.

Nỗi đau khôn nguôi và sự tri ân của non sông

Mùa xuân năm 1975, ngày hội lớn của dân tộc ca khúc khải hoàn, non sông nối liền một dải trong niềm vui vỡ òa của hàng triệu đồng bào. Thế nhưng, đối với mẹ Huỳnh Thị Mạng, độc lập phải đổi bằng những khoảng trống mênh mông và đau đớn tột cùng trong lòng. Cả người bạn đời kết tóc lẫn người con yêu dấu – những khúc ruột rà lớn nhất đời mẹ – đều đã anh dũng ngã xuống trên chiến trường. Nỗi đau đau đáu, nhức nhối ấy càng nhân lên gấp bội khi chiến tranh đã lùi xa mà hình hài, xương máu của chồng và con mẹ vẫn còn nằm lại đâu đó giữa đất mẹ bao dung, đến nay vẫn chưa thể tìm kiếm và quy tập được hài cốt.

Mẹ Huỳnh Thị Mạng đã đi qua một cuộc đời đầy bão giông nhưng ngời sáng khí tiết của người phụ nữ miền biển kiên cường. Ghi nhận những cống hiến vĩ đại và hy sinh vô bờ bến ấy, Đảng và Nhà nước đã trân trọng tôn vinh mẹ với danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”. Chính những hy sinh thầm lặng mà vĩ đại của mẹ đã hòa vào hồn thiêng sông núi, góp phần dệt nên những trang sử vàng chói lọi, bất tử của dân tộc Việt Nam Anh hùng. Thế hệ hôm nay và mai sau sẽ mãi khắc ghi, lấy tấm gương của mẹ làm ngọn đuốc soi rọi để đồng lòng chung tay xây dựng quê hương Cần Giờ ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn