Người có công giúp đỡ cách mạng

390. ĐỒNG CHÍ DƯƠNG BẠCH MAI

TP. Hồ Chí Minh18/05/2026Trần Thị Thanh Vy (ĐOÀN XÃ TÂN AN HỘI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồng chí Dương Bạch Mai – Nhà cách mạng kiên định của dân tộc Việt Nam

Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam, nhiều nhà cách mạng đã hiến dâng trọn đời mình cho lý tưởng giải phóng đất nước. Trong số đó, đồng chí Dương Bạch Mai là một tấm gương tiêu biểu về lòng yêu nước, sự kiên trung và tinh thần đấu tranh không mệt mỏi vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Cuộc đời hoạt động cách mạng của ông gắn liền với nhiều sự kiện quan trọng của lịch sử dân tộc trong thế kỷ XX, để lại những dấu ấn sâu sắc trong phong trào cách mạng Việt Nam.

Đồng chí Dương Bạch Mai sinh năm 1904 tại xã Long Mỹ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu trong một gia đình khá giả. Ông nội là địa chủ lớn, còn cha làm thư ký tại Tòa Thống đốc Nam Kỳ. Mặc dù sinh ra trong điều kiện kinh tế thuận lợi, nhưng ngay từ khi còn trẻ, ông đã sớm nhận thức được nỗi đau mất nước và cuộc sống khổ cực của nhân dân dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Chính những trải nghiệm đó đã hình thành trong ông tinh thần yêu nước và khát vọng đấu tranh cho độc lập dân tộc.

Thuở nhỏ, Dương Bạch Mai học ở quê nhà, sau đó theo cha lên Sài Gòn học tại Trường Cao đẳng Thương mại Đông Dương. Sau khi tốt nghiệp, ông từng làm việc tại một xí nghiệp in. Tuy nhiên, con đường sự nghiệp bình thường không thể làm ông thỏa mãn, bởi trong lòng ông luôn cháy bỏng khát vọng tìm con đường giải phóng dân tộc. Vì vậy, ông quyết định sang Pháp du học để tiếp tục học tập và tìm hiểu những tư tưởng tiến bộ.

Trong thời gian học tập tại Pháp, Dương Bạch Mai đã tham gia vào nhiều phong trào yêu nước của sinh viên Việt Nam. Tại đây, ông tiếp xúc với nhiều nhà hoạt động cách mạng và chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của chủ nghĩa Mác – Lênin. Nhận thấy Đảng Cộng sản Pháp có lập trường ủng hộ các dân tộc thuộc địa đấu tranh giành độc lập, ông đã tham gia Đảng Cộng sản Pháp và tích cực hoạt động trong các tổ chức yêu nước của người Việt tại Pháp. Đây chính là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời hoạt động cách mạng của ông.

Sau một thời gian hoạt động ở Pháp, Dương Bạch Mai được giới thiệu sang Liên Xô học tập tại Trường Đại học Phương Đông cùng nhiều nhà cách mạng Việt Nam khác như Hà Huy Tập và Trần Ngọc Danh. Tại đây, ông được đào tạo về lý luận chính trị và phương pháp tổ chức phong trào cách mạng. Những kiến thức và kinh nghiệm thu nhận được trong thời gian học tập đã giúp ông trưởng thành về tư tưởng và bản lĩnh cách mạng, chuẩn bị cho quá trình hoạt động lâu dài sau này.

Năm 1933, Dương Bạch Mai trở về nước và bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng tại Sài Gòn. Ông tích cực tuyên truyền chủ nghĩa Mác – Lênin, vận động quần chúng tham gia phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp. Không chỉ hoạt động bí mật trong các tổ chức cách mạng, ông còn tham gia vào nhiều hoạt động công khai nhằm kêu gọi quyền tự do, dân chủ và cải thiện đời sống cho nhân dân.

Năm 1936, theo chủ trương của Đảng, Dương Bạch Mai ra ứng cử vào Hội đồng thành phố Sài Gòn với danh nghĩa Mặt trận vô sản thống nhất và đã đắc cử. Trong cương vị này, ông đã có nhiều bài phát biểu mạnh mẽ lên án chính sách đàn áp của chính quyền thực dân, đồng thời kêu gọi quyền tự do, dân chủ và hòa bình cho nhân dân Đông Dương. Những bài phát biểu của ông đã gây tiếng vang lớn trong giới trí thức và báo chí lúc bấy giờ, đồng thời khiến chính quyền thực dân Pháp vô cùng lo ngại.

Cũng trong giai đoạn này, ông tham gia tổ chức phong trào Đông Dương Đại hội – một phong trào dân chủ rộng lớn nhằm tập hợp các lực lượng yêu nước đấu tranh chống chế độ thuộc địa. Với khẩu hiệu “Vì cuộc sống của người dân, vì dân chủ cho mọi người”, phong trào đã lan rộng khắp Đông Dương và thu hút đông đảo quần chúng tham gia. Tuy nhiên, trước sự phát triển mạnh mẽ của phong trào, chính quyền thực dân Pháp đã tiến hành đàn áp, bắt giam nhiều nhà hoạt động cách mạng, trong đó có Dương Bạch Mai.

Sau nhiều lần bị bắt bớ và giam cầm, năm 1939, khi Chiến tranh thế giới thứ hai bùng nổ, thực dân Pháp đã đày Dương Bạch Mai ra nhà tù Côn Đảo. Trong điều kiện khắc nghiệt của “địa ngục trần gian”, ông vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Không chỉ kiên cường chịu đựng tra tấn, ông còn tham gia tổ chức các lớp học văn hóa và lý luận chính trị cho các tù nhân, giúp họ nâng cao nhận thức và củng cố niềm tin vào con đường cách mạng.

Năm 1943, ông được trả tự do nhưng bị quản thúc tại Tân Uyên (Bình Dương). Không chấp nhận sự kiểm soát của chính quyền thực dân, ông tìm cách trốn về Sài Gòn để tiếp tục hoạt động cách mạng và tham gia Xứ ủy Nam Kỳ. Trong giai đoạn chuẩn bị cho Tổng khởi nghĩa tháng Tám năm 1945, ông được giao nhiệm vụ phụ trách nhiều địa bàn quan trọng ở Đông Nam Bộ, tổ chức lực lượng và vận động quần chúng tham gia khởi nghĩa.

Tháng 8 năm 1945, khi Cách mạng tháng Tám bùng nổ, Dương Bạch Mai đã trực tiếp chỉ đạo phong trào khởi nghĩa ở Bà Rịa – Vũng Tàu. Hàng nghìn người dân đã tham gia các cuộc biểu tình và mít tinh, giành chính quyền về tay nhân dân. Trước quần chúng nhân dân, ông tuyên bố rằng từ giờ phút này chính quyền đã thực sự thuộc về nhân dân, đánh dấu thắng lợi của phong trào cách mạng tại địa phương.

Sau khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời, trong cuộc Tổng tuyển cử đầu tiên năm 1946, Dương Bạch Mai được bầu làm đại biểu Quốc hội. Ông còn được Chủ tịch Hồ Chí Minh cử tham gia phái đoàn đàm phán với Pháp tại Hội nghị Đà Lạt và Hội nghị Fontainebleau nhằm bảo vệ quyền độc lập và chủ quyền của Việt Nam. Những hoạt động ngoại giao này cho thấy vai trò quan trọng của ông không chỉ trong lĩnh vực cách mạng mà còn trong công tác đối ngoại của Nhà nước non trẻ lúc bấy giờ.

Tuy nhiên, sau khi thực dân Pháp phản bội các thỏa thuận đã ký kết, ông bị bắt và giam giữ tại nhà lao Kon Tum. Mãi đến năm 1949, ông mới được lực lượng cách mạng giải thoát và tiếp tục tham gia kháng chiến chống Pháp tại chiến khu Việt Bắc. Sau đó, ông đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ quan trọng trong công tác Mặt trận, góp phần xây dựng và củng cố khối đại đoàn kết dân tộc.

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, đất nước tạm thời chia cắt thành hai miền. Trong bối cảnh mới, Dương Bạch Mai tiếp tục tham gia xây dựng Mặt trận Tổ quốc Việt Nam – tổ chức có nhiệm vụ tập hợp các tầng lớp nhân dân đoàn kết xây dựng và bảo vệ đất nước. Với kinh nghiệm hoạt động phong phú và uy tín chính trị cao, ông được cử làm Ủy viên Ban Thư ký của Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

Dù cống hiến nhiều cho cách mạng, sức khỏe của ông ngày càng suy yếu sau nhiều năm hoạt động gian khổ và chịu đựng tù đày. Ngày 4 tháng 4 năm 1964, đồng chí Dương Bạch Mai qua đời tại Hà Nội khi đang tham dự kỳ họp Quốc hội. Sự ra đi của ông là một mất mát lớn đối với Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn