390. NGƯỜI LÍNH VẪN CHƯA TRỞ VỀ
Liệt sĩ Lê Văn Điện sinh năm 1950 tại xã Liêm Sơn, huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam Ninh (nay thuộc tỉnh Hà Nam), trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Cha ông là cụ Lê Văn Chiển, mẹ là cụ Phạm Thị Xu. Tuổi thơ của ông gắn liền với những cánh đồng quê yên bình, nhưng cũng là những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.
Tháng 10 năm 1966, khi mới mười sáu tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Rời quê hương, người thanh niên trẻ mang theo khát vọng góp sức mình vào sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Ông được biên chế về đơn vị D9KN và tham gia chiến đấu tại Mặt trận phía Nam – nơi diễn ra nhiều trận đánh vô cùng ác liệt.
Những năm tháng quân ngũ là chuỗi ngày hành quân, chiến đấu và đối mặt với bom đạn. Đồng đội nhớ đến Lê Văn Điện là một người chiến sĩ gan dạ, luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn và hết lòng vì đồng đội. Dẫu gian khổ, ông vẫn luôn tin tưởng vào ngày đất nước được hòa bình để trở về đoàn tụ với gia đình.
Nhưng điều mong ước ấy đã không thành hiện thực. Ngày 25 tháng 3 năm 1969, người chiến sĩ trẻ đã anh dũng hy sinh tại chiến trường miền Nam khi tuổi đời mới mười chín. Sau này, Nhà nước truy tặng Bằng "Tổ quốc ghi công" số QE2086, theo Quyết định số 472/TTgA ngày 1 tháng 11 năm 1975, ghi nhận sự hy sinh cao cả của ông đối với Tổ quốc.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, quê hương đã đổi thay, nhưng gia đình vẫn chưa tìm được nơi an nghỉ của liệt sĩ Lê Văn Điện. Bao năm qua, người thân không ngừng dò hỏi, tìm kiếm thông tin từ đồng đội, các cơ quan chức năng và những người từng chiến đấu cùng đơn vị D9KN. Mỗi manh mối, dù nhỏ bé, đều được gia đình nâng niu với hy vọng một ngày sẽ tìm được nơi người con của quê hương đang yên nghỉ.
Cha mẹ ông đã mang theo nỗi nhớ con đến cuối cuộc đời. Hôm nay, con cháu vẫn tiếp tục hành trình mà các cụ chưa kịp hoàn thành. Điều họ mong mỏi không phải là điều gì lớn lao, mà chỉ là được biết nơi người chiến sĩ đã nằm lại, để có thể thắp một nén hương, đón ông trở về với quê cha đất mẹ hoặc được chăm sóc phần mộ của ông nơi ông an nghỉ.
Gia đình tha thiết mong rằng nếu có cựu chiến binh từng công tác tại đơn vị D9KN, hoặc những người biết thông tin về các trận đánh của đơn vị tại Mặt trận phía Nam trong giai đoạn 1966–1969, xin hãy chia sẻ. Một ký ức, một địa danh hay một lời kể cũng có thể trở thành manh mối quý giá giúp gia đình hoàn thành tâm nguyện sau hơn năm mươi năm chờ đợi.
Liệt sĩ Lê Văn Điện đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc. Dù phần mộ của ông đến nay vẫn chưa được tìm thấy, nhưng tên tuổi và sự hy sinh ấy mãi được khắc ghi trong lòng gia đình, quê hương và các thế hệ hôm nay. Người lính năm xưa vẫn luôn được chờ đợi, để một ngày nào đó được trở về trong vòng tay của đất mẹ và tình yêu thương của những người thân đã mong ngóng ông suốt hơn nửa thế kỷ.


