Bài viết

392. Ở QUẢNG TRỊ – XIN MỘT LẦN CHIA SẺ ĐỂ ANH TÌM ĐƯỢC GIA ĐÌNH

Lào Cai30/06/2026Nguyễn Thuỳ Linh3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ở QUẢNG TRỊ – XIN MỘT LẦN CHIA SẺ ĐỂ ANH TÌM ĐƯỢC GIA ĐÌNH

Giữa mảnh đất Quảng Trị – nơi từng hứng chịu biết bao bom đạn của chiến tranh – có một ngôi mộ liệt sĩ nằm lặng lẽ suốt hơn nửa thế kỷ. Không có người thân thường xuyên lui tới, không có những ngày đoàn viên bên nén hương của gia đình, chỉ có gió, cỏ và lòng biết ơn của những người dân địa phương âm thầm chăm nom.

Trên bia mộ khắc tên liệt sĩ Lê Hải Thanh, sinh năm 1953, quê quán Quảng Xương, Thanh Hóa. Ông là chiến sĩ thuộc đơn vị D19F325, anh dũng hy sinh ngày 02 tháng 9 năm 1972 tại khu vực Chợ Cạn, Triệu Sơn (cũ), tỉnh Quảng Trị.

Ngày ngã xuống, anh mới tròn 19 tuổi.

Ở tuổi ấy, nhiều người còn đang ngồi trên ghế nhà trường, còn ấp ủ những ước mơ về tương lai. Còn anh đã chọn khoác lên mình màu áo lính, rời quê hương Thanh Hóa để bước vào chiến trường khốc liệt, mang theo khát vọng góp phần giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Hơn năm mươi năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi vào quá khứ, quê hương đổi mới từng ngày. Thế nhưng, người chiến sĩ trẻ ấy vẫn lặng lẽ nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị.

Không biết ở quê nhà, gia đình có biết nơi anh đang yên nghỉ hay không. Không biết cha mẹ năm xưa đã mang theo nỗi nhớ con đến cuối cuộc đời. Không biết anh chị em, họ hàng hay những người bạn thuở thiếu thời có còn đi tìm anh qua từng dòng thông tin, từng tấm bia vô danh.

Có lẽ ở một nơi nào đó, vẫn còn những người thân ngày đêm mong mỏi một tin tức về người con đã ra đi từ tuổi mười chín. Và cũng có thể, họ chưa từng biết rằng anh không còn nằm giữa núi rừng hay chiến trường xưa, mà đã được đồng đội và nhân dân đưa về an nghỉ trong lòng đất mẹ Quảng Trị.

Nếu bạn là người con của Thanh Hóa, đặc biệt là huyện Quảng Xương; nếu bạn từng biết đến gia đình liệt sĩ Lê Hải Thanh; hoặc là đồng đội, người thân của đơn vị D19F325, xin hãy dành một lần chia sẻ thông tin này.

Biết đâu, chỉ một lần chia sẻ của bạn sẽ giúp gia đình tìm được nơi người thân đang yên nghỉ sau hơn nửa thế kỷ xa cách.

Đối với nhiều người, đó chỉ là một bài viết. Nhưng đối với một gia đình đã chờ đợi hơn năm mươi năm, đó có thể là con đường đưa người con của họ trở về trong ký ức, trong những nén hương đoàn tụ và trong vòng tay yêu thương của quê hương.

Xin hãy chia sẻ, để người lính tuổi mười chín không còn cô đơn giữa mảnh đất Quảng Trị, và để một ngày nào đó, gia đình anh biết rằng: người con của họ đã được Tổ quốc gìn giữ, nhân dân trân trọng và chưa bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn