3.KHÚC CA SÓNG VỖ: NHỮNG ĐÓA HOA BIỂN TRÊN ĐƯỜNG HỒ CHÍ MINH TRÊN BIỂN
Bến Hòa hèo (Khánh Hòa) từng xảy ra cuộc chiến giữa Lửa và Nước. Những con tàu nhỏ bé mang theo hàng tấn vũ khí, len lỏi giữa sự phong tỏa dày đặc của kẻ thù, sẵn sàng hóa thân thành tro bụi để giữ vững mạch máu của miền Nam.
· Nhân vật chính: Người thuyền trưởng và tấm hải đồ rách nát
Nhân vật chính là Thắng, một sĩ quan hàng hải trẻ tuổi, vừa rời miền Bắc trên con tàu không số mang bí danh "Tàu 145". Thay vì cuốn sổ ghi tên liệt sĩ, hành trang của Thắng là một tấm hải đồ chi chít những dấu gạch chéo và một chiếc la bàn cũ. Nhiệm vụ của Thắng và đồng đội là vận chuyển vũ khí vào bến Cà Mau. Tàu không số không có số hiệu, người lính không có tên tuổi chính thức khi ra đi. Mỗi chuyến đi là một lần làm lễ truy điệu sống. Thắng chép vào cuốn nhật ký nhỏ: "Nếu biển có ôm lấy con tàu, hãy để sóng mang lời chào của con về với mẹ."
· Sự khốc liệt: "Con tàu thành hố lửa giữa đại dương"
Đêm tháng 3/1971, con tàu của Thắng bị tàu địch bao vây tại vùng biển gần bến Gành Hào. Đạn pháo bắn xối xả, mặt biển đen kịt bỗng chốc rực sáng bởi những quầng lửa từ hỏa lực địch.
o Tên: Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh.
o Chi tiết lịch sử: Khi tàu bị bao vây và hư hỏng nặng, để bảo vệ bí mật con đường và không để vũ khí rơi vào tay địch, thuyền trưởng đã ra lệnh cho đồng đội vào bờ, còn mình ở lại kích nổ khối thuốc nổ cuối cùng để hủy tàu.
Con tàu nổ tung, tạo thành một cột lửa khổng lồ giữa đại dương. Thắng đứng từ phía rừng đạm, nhìn về phía biển, nơi đồng đội anh vừa hòa mình vào sóng nước. Con tàu không còn, nhưng vũ khí đã được chuyển đến tay quân giải phóng trước đó.
· Ngọn lửa sống: Người lính thợ máy trên tàu
Giữa tiếng động cơ gầm rú và sức nóng khủng khiếp của khoang máy bị trúng đạn, Chính (Thợ máy trưởng) vẫn không rời vị trí. Anh không trực tiếp cầm súng bắn trả, nhưng đôi tay anh – đã bỏng rát vì dầu nóng và lửa – vẫn cố gắng giữ cho máy tàu hoạt động thêm vài phút quý giá để tàu áp sát bờ. Trong túi áo của Chính khi anh được đồng đội kéo vào rừng, người ta tìm thấy một vỏ ốc biển được mài nhẵn, bên trên khắc chữ: "Gửi con trai, khi nào biển yên, bố sẽ về." Chính đã hy sinh vì vết thương quá nặng, nhưng đôi mắt anh vẫn hướng về phía biển, nơi con tàu của anh đã hóa thành một phần của đại dương bao la.



