4,CÂU CHUYỆN BÁC LÊ THẾ SỰ THÔN 1
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Thời hoa lửa của bác Lê Thế Sự – thôn 1, xã Quảng Chính – là câu chuyện được người trong vùng nhắc lại như một ký ức vừa khốc liệt vừa rực rỡ, như những bông hoa nở giữa lửa đạn.
Những năm chiến tranh ác liệt, khi bom đạn trút xuống miền Trung, xã Quảng Chính chìm trong khói lửa. Lúc ấy, bác Lê Thế Sự chỉ vừa ngoài đôi mươi – tuổi đẹp nhất của đời người. Thôn 1 khi đó còn nghèo, nhà tranh vách đất, ruộng đồng cằn cỗi vì hố bom chằng chịt. Nhưng trong lòng những người trai trẻ lại cháy lên một ngọn lửa khác – ngọn lửa của lòng yêu nước.
Bác Sự là con trai cả trong một gia đình đông anh em. Cha mất sớm, mẹ tảo tần nuôi con. Vậy mà khi nghe tiếng gọi lên đường, bác vẫn gác lại ruộng vườn, dặn mẹ một câu giản dị: “Con đi giữ làng, giữ nước, rồi con sẽ về.”
Ngày tiễn bác ra đầu làng, hàng tre xào xạc trong gió, người thân lặng lẽ mà mắt đỏ hoe. Bác khoác ba lô, bước đi giữa con đường đất quen thuộc, lòng nặng trĩu nhưng ánh mắt lại sáng rực niềm tin.
Những năm tháng trong rừng Trường Sơn là chuỗi ngày gian khổ. Sốt rét rừng hành hạ, thiếu ăn, thiếu thuốc, những trận càn quét liên miên. Có lần đơn vị bị bom vùi lấp, bác cùng đồng đội đào bới suốt đêm để cứu người. Đôi bàn tay rớm máu, nhưng bác không buông xẻng. Bác thường nói với anh em:
“Còn thở là còn chiến đấu.”
Giữa lửa đạn, bác Sự vẫn giữ được nụ cười hiền lành của người con quê lúa. Bác hay kể chuyện quê nhà, chuyện con sông nhỏ uốn quanh thôn 1, chuyện mẹ vẫn chờ tin con mỗi chiều. Những câu chuyện ấy trở thành nguồn động viên cho cả đơn vị.
Rồi ngày chiến thắng cũng đến. Bác trở về Quảng Chính trong tiếng trống, tiếng cười xen lẫn nước mắt. Mảnh đất xưa tan hoang vì chiến tranh, nhưng con người vẫn kiên cường. Bác lại xắn quần xuống ruộng, bắt đầu lại từ những luống cày đầu tiên. Chính đôi tay từng cầm súng ấy đã cầm cuốc, gieo hạt, dựng lại mái nhà.
Người dân thôn 1 nhớ bác không chỉ vì những năm tháng nơi chiến trường, mà còn vì cuộc đời sau đó: một người nông dân cần cù, một người cha mẫu mực, một người luôn sẵn sàng giúp đỡ bà con. Bác ít khi kể về chiến công của mình. Với bác, “thời hoa lửa” không phải để tự hào khoe khoang, mà là một phần ký ức thiêng liêng.
Giờ đây, khi tóc đã bạc trắng, bác Lê Thế Sự vẫn thường ngồi trước hiên nhà nhìn lũ trẻ nô đùa trên con đường bê tông mới. Mỗi lần nghe tiếng cười ấy, bác lại mỉm cười – vì hiểu rằng những năm tháng hoa lửa năm xưa, dù gian khổ, đã góp phần để quê hương có được bình yên hôm nay.
Thời hoa lửa của bác không chỉ là câu chuyện về chiến tranh. Đó là câu chuyện về lòng dũng cảm, về sự hy sinh thầm lặng, và về sức sống bền bỉ của con người Quảng Chính – những con người đã đi qua lửa đạn để giữ màu xanh cho ruộng đồng quê hương.



