4. Mẹ VNAH NGUYỄN THỊ ĐẬM
Danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng” là vầng sáng lung linh tôn quý, là sự ghi nhận của Tổ quốc đối với công lao trời biển và sự hy sinh vô bờ bến của các mẹ trong các cuộc chiến tranh giải phóng, giành độc lập tự do cho Tổ quốc. Và đến với câu chuyện tiếp theo mà chúng tôi đã được Mẹ Đậm kể về những chuyến đi thăm con tham gia kháng chiến trong các ấp chiến lược.
“Bao năm rồi...mẹ vẫn ngóng trông con !..
Giọt nước mắt mỏi mòn giờ đã cạn
Chiến tranh xưa, nay lùi sâu dĩ vãng
Vết thương lòng, chạng vạng tuổi bách niên.”
Mẹ Đậm có hai người con tham gia kháng chiến trong thời chống Mỹ cứu nước. Và trong thời gian các anh tham gia kháng chiến, Mẹ vẫn ngày đêm mong nhớ và thường xuyên đi thăm các anh ở các khu ấp chiến lược. Mẹ kể phải gian nan lắm trong các chuyến đi thăm các anh. Băng qua nhiều rừng rậm, thú dữ rầm rú trong các khoảng không tối khiến cho sự gian nan ngày càng chồng chất. Một bên nguy hiểm từ giặc, một bên từ thiên nhiên khắc nghiệt. Nhưng tất cả đều không qua được nỗi thương nhớ của Mẹ dành cho các anh chiến sĩ.
Mẹ kể: “Thời đó Mỹ biết Việt Cộng mình hay nấp trong các cánh rừng nên chúng đốt hết rừng, chúng đốt xong và trồng toàn cỏ Mỹ. Cây cỏ Mỹ rất cao, qua đầu người cả. Khi thấy người đi ở phía dưới trong đám cỏ Mỹ, chúng quan sát ta trên máy bay, hãy thấy ta có động tĩnh gì là chúng thả bom và bắn ngay lập tức. Vì thế, mỗi chuyến đi thăm con, Mẹ như đánh cược cả mạng sống của mình vậy…”. Đúng thật là không có sức mạnh nào bằng tình mẫu tử thiêng liêng, dù biết gian nguy nhưng Mẹ vẫn kiên cường bước tới vì con.
“Lòng của Mẹ tựa núi non
Thanh cai phí tuổi vàng son năm nào
Ngại chi sóng dội gió gào
Thân cò lặn lội chẳng nao núng lòng”
Mẹ tiếp lời: “Thời đấy cũng có nhiều Mẹ đi thăm con của mình tham gia kháng chiến. Họ thường đi bằng tàu một ngày một đêm và không có nơi tựa lưng. 65 Thường họ hay thăm con ở Bến Dược, An Thành, Thanh Tiền, Thanh An. Nhưng những nơi đó toàn là những nơi giặc thường thả bom trọng yếu, chính vì thế nguy hiểm lại càng nguy hiểm hơn. Giặc thời ấy rất dã man, chúng tàn độc với các chiến sĩ bộ đội ta rất nhiều. Có trận đánh ở Ngã Ba Rạp Bắp, chiến sĩ ta đã bị thương và không thể đi được, chỉ có thể nằm và trườn đi thôi. Vào những lúc đấy, chiếc xe tăng của lính Mỹ liên tục bắn xung quanh hồng diệt đội quân của ta. Nhưng than ôi! Khi bộ đội ta đang vật vã vì bị thương thì chúng đã nhẫn tâm cán qua người của các anh. Cho ta thấy chúng thật sự tàn ác. Nhưng cũng chính lúc ấy, tinh thần đồng đội được đề cao hơn hẳn, đội quân của ta đã đồng lòng và cùng nhau bắn hạ chiếc xe tăng ấy một cách oanh liệt.” Đến đây, chúng tôi nhìn thấy được ngọn lửa yêu nước cháy rực trong đôi mắt của Mẹ khiến chúng tôi phải cảm phục.
“Chiến tranh là như thế
Người đi không trở lại
Nhưng bóng hình ngày ấy
Vẫn in vào mùa thu…”
Những năm tháng lặn lội thăm con, tạo niềm tin và động lực cho con tiếp tục kháng chiến của Mẹ Đậm đã đi vào tâm trí chúng tôi như một ánh sáng chói rọi soi sáng về một sự quyết tâm bảo vệ đất nước. Chiến tranh đã đi qua nhưng đâu đó nỗi đau vẫn âm thầm đọng lại như một vết thương sâu thành sẹo lớn. Xin cảm ơn Mẹ, cảm ơn các anh đã chiến đấu hết mình vì Tổ quốc, đã vượt lên trên nỗi đau cả thể xác và tinh thần để cho chúng con, những thế hệ sau tiếp bước xây dựng đất nước. Chúng con nguyện mong các Mẹ luôn có nhiều sức khỏe và mãi giữ nụ cười trên môi để nhìn thấy đất nước ta ngày càng phát triển.



