4. Người lính và đứa trẻ
4. Người lính và đứa trẻ
Một lần hành quân qua làng, anh lính trẻ thấy một đứa bé đứng nép bên đường, mắt nhìn theo đoàn quân.
Anh dừng lại, lấy trong túi ra một viên kẹo – thứ hiếm hoi anh giữ lại – đưa cho em.
Đứa bé nhận lấy, nhưng không ăn, mà hỏi:
– Chú đi đánh giặc à?
Anh gật đầu.
Nó lại hỏi:
– Chú có về không?
Anh khựng lại một giây, rồi xoa đầu nó:
– Có chứ.
Đứa bé cười, ôm viên kẹo chạy đi.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, anh trở lại ngôi làng ấy.
Không ai còn nhớ cậu bé năm xưa, nhưng anh vẫn đứng rất lâu ở con đường cũ.
Vì có những lời hứa… không phải để giữ với người khác, mà để giữ với chính mình.



