4 phút sinh tử rà phá bom từ trường
Nhân chứng: Bà Nguyễn Thị Xuất – Cựu thanh niên xung phong Truông Bồn.
Bối cảnh: "Tọa độ chết" Truông Bồn, Nghệ An, năm 1968.
"Bom nổ thì đất đá bay tung lên, có khi vùi lấp cả người. Nhưng nếu chúng tôi không phá bom, xe chở hàng vào Nam sẽ bị ùn tắc và làm mồi cho máy bay địch. Thà mình hy sinh chứ quyết không để mạch máu giao thông bị đứt." — Bà Nguyễn Thị Xuất.
Truông Bồn – cung đường độc đạo trên tuyến đường chiến lược 15A qua Nghệ An – là nơi hứng chịu mật độ bom đạn khủng khiếp nhất của không quân Mỹ nhằm cắt đứt nguồn chi viện từ Bắc vào Nam. Nơi đây, những cô gái thanh niên xung phong tuổi đời mười tám, đôi mươi của Tiểu đội 2, Đại đội 317 đã dùng chính xương máu của mình để "làm cọc tiêu sống" dẫn xe qua đêm tối.
Bà Nguyễn Thị Xuất, một trong số ít những người may mắn sống sót sau trận bom hủy diệt ngày 31/10/1968, nhớ lại công việc rà phá bom từ trường đầy nghẹt thở. Đó là loại bom cực kỳ nguy hiểm, có thể kích nổ chỉ bằng một dòng điện nhỏ hoặc kim loại đi qua. Mỗi lần phát hiện bom, bà cùng các đồng đội phải dùng những thanh tre hoặc dụng cụ phi kim loại rà từng centimet đất. Mỗi giây trôi qua giữa lằn ranh sinh tử chỉ được tính bằng nhịp đập của con tim. Khi bom nổ, mặt đất rung chuyển, bụi đất phủ kín người, họ lại giũ đất đứng dậy, tiếp tục san lấp hố bom để những đoàn xe xẻ dọc Trường Sơn kịp giờ lăn bánh.


