40. Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐÀM THỊ MẠNH (1905 – 1997)
Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐÀM THỊ MẠNH (1905 – 1997)
Thân thế và lòng yêu nước nơi mảnh đất rẫy nghèo
Mẹ Đàm Thị Mạnh sinh ra và lớn lên trong một gia đình bần nông nghèo tại mảnh đất ven biển Cần Thạnh, huyện Cần Giờ, Thành phố Hồ Chí Minh. Sau khi lập gia đình, hai vợ chồng mẹ cùng nhau dắt díu, cần cù lao động bám trụ ruộng vườn, sinh sống chủ yếu bằng nghề làm rẫy để chắt chiu nuôi dạy năm người con khôn lớn.
Sống giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, đối mặt với muôn vàn gian khổ và sự rình rập của kẻ thù, lòng yêu nước nồng nàn của gia đình mẹ vẫn luôn vẹn nguyên, sắt son. Nuôi dưỡng chí khí kiên cường của cha mẹ, các người con của mẹ khi trưởng thành đã không ngần ngại dấn thân vào nơi hòn tên mũi đạn. Vào các năm 1960 và 1962, hai người con trai của mẹ đã hăng hái ly gia, tình nguyện gia nhập vào lực lượng vũ trang huyện Cần Giờ để cầm súng giết giặc cứu nước.
Nỗi đau thấu ruột gan và ý chí bám trụ kiên cường
Trong thời gian các con chinh chiến ngoài mặt trận, ở lại nơi quê nhà, mẹ Đàm Thị Mạnh vừa lam lũ tăng gia sản xuất, vừa dũng cảm biến ngôi nhà và khu rẫy của mình thành trạm trung chuyển lòng dân. Mẹ đã có nhiều công lao to lớn khi trực tiếp tham gia vào các hoạt động thu gom, tiếp tế lương thực, thực phẩm và nhu nhu yếu phẩm để nuôi giấu cán bộ, chi viện cho quân giải phóng.
Thế nhưng, những thử thách khắc nghiệt nhất của lịch sử đã liên tiếp giáng xuống trái tim người mẹ:
Năm 1966: Người con trai thứ nhất anh dũng hy sinh tại trận địa xã Long Hòa, huyện Cần Giờ.
Năm 1968: Khi vết thương lòng chưa kịp liền sẹo, mẹ lại rụng rời nhận hung tin người con trai thứ hai đã ngã xuống trên chiến trường huyện Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai.
Mất đi hai khúc ruột rà liên tiếp trong vòng hai năm, có những lúc tưởng chừng như đất trời sụp đổ, nỗi đau quá lớn vượt quá sức chịu đựng của một người mẹ yếu gầy. Thế nhưng, biến đau thương thành hành động, chính tình yêu thương con sâu sắc và lòng căm thù giặc tột cùng đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần phi thường cho mẹ. Mẹ Đàm Thị Mạnh gạt nước mắt, kiên cường đứng dậy, tiếp tục hăng hái tham gia các hoạt động giao liên, tiếp tế cho cách mạng địa phương, thầm lặng chiến đấu cho đến ngày đất nước hoàn toàn sạch bóng quân xâm lược.
Sự lạc quan ngày hòa bình và biểu tượng tri ân của non sông
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, đại thắng mùa Xuân ca khải hoàn, non sông nối liền một dải, mẹ trở về với cuộc sống đời thường bình dị. Dù bối cảnh hậu chiến còn đối mặt với muôn vàn khó khăn, vất vả về kinh tế, mẹ Đàm Thị Mạnh vẫn sống thanh cao, hạnh phúc bên người bạn đời cùng các người con còn lại. Cả gia đình mẹ luôn giữ vững tinh thần lạc quan, vun vén cuộc sống và là tấm gương sáng về đạo đức tại địa phương.
Mẹ Đàm Thị Mạnh đã đi qua một cuộc đời đầy giông bão nhưng ngời sáng chí khí của người phụ nữ miền biển. Những hy sinh thầm lặng mà vĩ đại cùng những cống hiến quên mình của mẹ đã góp phần quan trọng vào sự nghiệp đấu tranh, giải phóng hoàn toàn mảnh đất Cần Giờ. Danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” do Đảng và Nhà nước trao tặng chính là sự ghi nhận trang trọng, là niềm trân trọng và biết ơn sâu sắc nhất của thế hệ hôm nay và mai sau dành cho mẹ – một tượng đài bất tử trường tồn cùng hồn thiêng sông núi.


