41% – MỘT PHẦN ĐỜI GỬI LẠI CHIẾN TRANH
Thẩm Thị Giang
Ở thôn Đột Lĩnh, xã Hợp Tiến, ông Nguyễn Văn Khẩn là bệnh binh với mức suy giảm khả năng lao động được địa phương ghi nhận là 41%.
Một lần nữa, chúng ta bắt gặp một con số.
41%.
Nhưng cuộc đời con người không thể đo bằng phần trăm.
Đằng sau đó là những năm tháng đã đi qua.
Là tuổi trẻ.
Là nhiệm vụ.
Là những tổn thương mà chiến tranh để lại.
Có những người trở về sau chiến tranh với một vết thương nhìn thấy được.
Có những người mang theo những ảnh hưởng của chiến tranh mà người ngoài không thể nhìn thấy.
Nhưng dù là thương tật hay bệnh tật, họ đều có chung một điều:
Họ đã đóng góp một phần tuổi trẻ cho đất nước.
Rồi họ trở về quê.
Về với con đường làng.
Về với gia đình.
Về với những công việc bình dị của cuộc sống.
Hòa bình khiến tiếng súng im đi, nhưng không thể làm những năm tháng đã qua biến mất.
Bởi vậy, sự quan tâm dành cho những người có công không chỉ là chính sách.
Nó còn là cách xã hội nhắc nhau rằng:
Chúng ta đang sống trong hiện tại nhờ có những người đã từng đứng ở một thời điểm rất khác của lịch sử.
Năm 2026, xã Hợp Tiến tổ chức các đoàn đến thăm, tặng quà những gia đình người có công trên địa bàn. Ông Nguyễn Văn Khẩn là một trong những người được đoàn đến thăm.
Một cuộc gặp có thể chỉ diễn ra trong thời gian ngắn.
Nhưng ý nghĩa của nó thì dài hơn.
Bởi mỗi lời hỏi thăm là một lời tri ân.
Mỗi nén hương là một lời tưởng nhớ.
Mỗi câu chuyện được kể lại là một cách giữ lịch sử ở lại.
41% không phải là câu chuyện về một con số.
Đó là câu chuyện về một người đã đi qua chiến tranh và trở về với quê hương.



