Mẹ Việt Nam Anh hùng

41. Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHẠM THỊ PHÈN (1911 – 1956)

Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHẠM THỊ PHÈN (1911 – 1956)

TP. Hồ Chí Minh22/05/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thân thế và lời răn dạy đặt Tổ quốc lên trên hết

Mẹ Phan Thị Phèn xuất thân trong một gia đình bần nông nghèo tại tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Sau khi kết duyên cùng người bạn đời, mẹ cùng chồng chuyển về định cư, lập nghiệp tại dải đất ven biển huyện Cần Giờ (Thành phố Hồ Chí Minh) và hạnh phúc đón chào bốn người con khôn lớn. Cuộc sống nơi quê hương mới còn muôn vàn gian khổ, thiếu thốn, hai vợ chồng mẹ đã phải thức khuya dậy sớm, làm lụng vô cùng vất vả để chắt chiu từng hạt gạo nuôi nấng các con. Thế nhưng, giữa dòng chảy của thời cuộc, tài sản lớn nhất mà mẹ và chồng để lại cho các con chính là những bài học sâu sắc về lòng yêu nước, lời răn dạy phải biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết và trước hết.

Nỗi đau ly tang và cuộc đời tần tảo

Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, thấu hiểu lý tưởng cứu nước, người bạn đời của mẹ đã hăng hái tham gia vào lực lượng du kích xã Cần Thạnh để trực tiếp cầm súng chiến đấu. Thế nhưng, giữa những năm tháng nếm mật nằm gai gian khổ, ông không may lâm bệnh nặng và trút hơi thở cuối cùng vào năm 1952.

Chồng mất đi, để lại một khoảng trống mênh mông cùng gánh nặng gia đình đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ. Một mình mẹ Phan Thị Phèn lại lầm lũi, tần tảo một nắng hai sương, vừa làm cha vừa làm mẹ để nuôi dạy các con thơ dại khôn lớn. Những lo toan, vất vả kéo dài cùng sự khắc nghiệt của thời chiến đã bào mòn sức khỏe của người mẹ kiên cường. Năm 1956, mẹ cũng đột ngột tạ thế sau một trận bạo bệnh nặng, khi các con vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành.

Hai người con Anh hùng trên mảnh đất quê hương

Mặc dù cả cha và mẹ đều lần lượt qua đời sớm, nhưng ngọn lửa yêu nước và lời răn dạy năm xưa của cha mẹ vẫn như mạch ngầm chảy mãi trong tâm khảm của những người con. Tiếp nối chí khí quật cường của gia đình, hai người con trai của mẹ khi trưởng thành đã không ngần ngại dấn thân vào nơi hòn tên mũi đạn để bảo vệ độc lập, tự do cho non sông:

  • Người con trai thứ nhất hăng hái lên đường nhập ngũ vào năm 1961, chiến đấu trong hàng ngũ lực lượng vũ trang huyện Cần Giờ.

  • Người con trai thứ hai tiếp bước anh mình vào năm 1963, đứng vào đội ngũ chiến sĩ đặc công tỉnh Bà Rịa.

  • Sống và chiến đấu tại những mặt trận khốc liệt cửa ngõ Sài Gòn, hai người con trai yêu dấu của mẹ đã chiến đấu vô cùng quả cảm và lần lượt anh dũng ngã xuống ngay chính trên mảnh đất quê hương xứ sở vào các năm 1963 và 1965.

    Sự tri ân trường tồn của hậu thế

    Mẹ Phan Thị Phèn đã tạ thế trước khi các con ra trận, không thể tận tay tiễn đưa những đứa con thân yêu của mình vào cuộc chiến, cũng không thể chứng kiến ngày đất nước ca khúc khải hoàn vào mùa xuân năm 1975. Thế nhưng, mẹ đã làm tròn sứ mệnh vĩ đại của một người mẹ Việt Nam: sinh ra và nuôi dưỡng cho Tổ quốc hai người con Anh hùng, hiến dâng những khúc ruột rà quý giá nhất cho nền độc lập, tự do của dân tộc.

    Sự hy sinh thầm lặng và cao cả của mẹ cùng gia đình đã hòa vào hồn thiêng sông núi, trở thành một tượng đài bất tử. Danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” chính là lời tri ân thành kính, lòng biết ơn sâu sắc nhất của Tổ quốc dành cho mẹ. Tấm gương trung kiên của mẹ Phan Thị Phèn và các anh hùng liệt sĩ sẽ mãi là ngọn đuốc sáng để thế hệ hôm nay và mai sau luôn trân trọng ghi nhớ, học tập và noi theo, cùng nhau chung tay xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn