43.CÂU CHUYỆN HOA LỬA – HOÀNG VĂN PHƯƠNG - NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ MẶT TRẬN VỊ XUYÊN

43.CÂU CHUYỆN HOA LỬA – HOÀNG VĂN PHƯƠNG - NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ MẶT TRẬN VỊ XUYÊN
Giữa cuộc sống yên bình hôm nay ở bản Mai 1, xã Thượng Hà, ít ai biết rằng người cựu chiến binh Hoàng Văn Phương – sinh ngày 01/5/1962 – đã từng đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất nơi mặt trận Hà Tuyên (nay là Hà Giang), nơi máu xương của bao thế hệ thanh niên Việt Nam đã hòa vào đất đá biên cương Tổ quốc.
Tháng 7 năm 1980, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng trai trẻ Hoàng Văn Phương lên đường nhập ngũ, biên chế vào F316, trải qua 3 tháng huấn luyện gian khổ để sẵn sàng bước vào chiến trường. Năm 1981, đơn vị của ông tham gia hỗ trợ Sư đoàn 313, làm nhiệm vụ hỗ trợ hỏa lực, trực tiếp đối mặt với bom đạn và sự khốc liệt của chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ngày 12/7/1984 trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính. Đơn vị của ông hành quân sang Hà Tuyên, tham gia trận đánh ác liệt nhất tại mặt trận Vị Xuyên. Bom đạn dội xuống không ngớt, cả đội có hơn 200 cán bộ, chiến sĩ bị thương, số đồng đội hy sinh nhiều đến mức ông không thể nhớ nổi con số cụ thể. Có những trung đội đã hy sinh gần như toàn bộ.
Trong cơn bão lửa ấy, tiểu đội trưởng, trung đội trưởng lần lượt ngã xuống. Không còn người chỉ huy, ông và những đồng đội còn sống sót đã tự đứng lên, siết chặt tay súng, tiếp tục chiến đấu, giữ vững trận địa bằng tất cả ý chí và lòng quả cảm của người lính Cụ Hồ.
Sau mỗi trận đánh, nỗi đau chưa kịp nguôi thì một nhiệm vụ khác lại bắt đầu – đi tìm và vận chuyển thi hài đồng đội. Khi ấy, không có bản đồ, không có dấu mốc rõ ràng. “Ở đâu có mùi hôi, ở đó có đồng đội”, ông kể lại. Những người lính còn sống lặng lẽ đào đất, đưa từng đồng chí của mình trở về, trong nước mắt và sự nghẹn ngào. Đến hôm nay, nhiều đồng đội của ông vẫn đang yên nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên, mãi mãi nằm lại nơi biên cương Tổ quốc.
Tháng 5 năm 1985, ông Hoàng Văn Phương xuất ngũ, trở về quê hương bản Mai 1, xã Thượng Hà, tỉnh Lào Cai, tiếp tục một cuộc chiến khác – chiến đấu với đói nghèo, cần mẫn lao động, phát triển kinh tế, xây dựng gia đình và quê hương.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người cựu chiến binh. Câu chuyện của ông là minh chứng sống động cho lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh – những người đã đánh đổi tuổi xuân để chúng ta có được hòa bình hôm nay.
Tuổi trẻ Thượng Hà xin cúi đầu tri ân những người lính đã ngã xuống và trân trọng khắc ghi câu chuyện của những người còn sống – những “bông hoa lửa” bất tử giữa đời thường.



