44
Câu chuyện 44: Người chiến sĩ quân y
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi tiếng súng vẫn ngày đêm vang vọng trên khắp các chiến trường, có những con người không trực tiếp cầm súng xung phong trên tuyến đầu nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy. Họ là những chiến sĩ quân y – những người mang trên mình sứ mệnh cứu người giữa lằn ranh sinh tử.
Nguyễn Thị Thu là một nữ y tá trẻ quê ở miền Bắc. Năm 1970, vừa tốt nghiệp khóa đào tạo y tá, chị tình nguyện lên đường vào chiến trường miền Nam. Ngày chia tay gia đình, mẹ chị nghẹn ngào dặn dò: “Con hãy cố gắng cứu thật nhiều người, đó cũng là cách góp phần cho đất nước.”
Trạm quân y nơi chị công tác nằm sâu trong rừng. Điều kiện vô cùng thiếu thốn. Thuốc men khan hiếm, dụng cụ y tế đơn sơ, nhiều ca phẫu thuật phải thực hiện dưới ánh đèn dầu leo lét. Thế nhưng, chưa bao giờ chị và đồng đội nản lòng.
Có những đêm, thương binh được đưa về liên tục sau những trận đánh lớn. Chị Thu cùng các bác sĩ thức trắng nhiều ngày để cấp cứu. Đôi bàn tay nhỏ bé của chị đã băng bó cho hàng trăm thương binh, động viên họ vượt qua đau đớn để tiếp tục chiến đấu.
Một lần, trạm quân y bị máy bay địch phát hiện và ném bom. Trong lúc mọi người sơ tán thương binh đến nơi an toàn, Thu quay lại khu điều trị để tìm một chiến sĩ bị thương nặng chưa kịp di chuyển.
Giữa khói bụi và tiếng bom nổ, chị dìu người thương binh ra khỏi khu vực nguy hiểm. Khi cả hai vừa đến nơi an toàn thì một quả bom khác rơi xuống vị trí cũ. Đồng đội đều xúc động trước tinh thần quả cảm của nữ y tá trẻ.
Nhiều thương binh sau này kể rằng điều họ nhớ nhất không chỉ là những mũi tiêm hay băng gạc, mà là nụ cười và lời động viên của chị Thu. Trong những thời khắc đau đớn nhất, sự tận tâm ấy đã tiếp thêm cho họ niềm tin vào cuộc sống.
Sau ngày đất nước thống nhất, chị tiếp tục công tác trong ngành y. Dù thời gian trôi qua, những năm tháng ở trạm quân y giữa rừng sâu vẫn luôn là ký ức thiêng liêng nhất trong cuộc đời chị.
Người chiến sĩ quân y năm ấy đã góp phần viết nên một trang đẹp trong lịch sử dân tộc – trang sử của lòng nhân ái, của sự hy sinh thầm lặng và tinh thần “lương y như từ mẫu” giữa những năm tháng hoa lửa.



