Mẹ Việt Nam Anh hùng

44. Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ QUÝ (1913 - 1997)

Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ QUÝ (1913 - 1997)

TP. Hồ Chí Minh22/05/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thân thế và cuộc đời bám biển quê hương

Mẹ Nguyễn Thị Quý xuất thân trong một gia đình bần nông mộc mạc tại thị trấn vùng biển Cần Thạnh, huyện Cần Giờ, Thành phố Hồ Chí Minh. Sau khi kết duyên cùng người bạn đời, hai vợ chồng mẹ đã gắn bó cả cuộc đời với những con sóng, ngọn gió, sinh sống chủ yếu bằng nghề đánh bắt hải sản trên biển.

Giữa bối cảnh thời chiến muôn vàn gian khổ và hiểm nguy rình rập, bằng sự cần cù, lam lũ và tình yêu thương vô bờ bến, mẹ đã cùng chồng thức khuya dậy sớm, một nắng hai sương chèo lái con thuyền mưu sinh để nuôi dưỡng sáu người con khôn lớn, trưởng thành. Bên cạnh việc lo cho các con miếng ăn cái mặc, mẹ còn giáo dục các con lòng nồng nàn yêu nước và niềm tự hào về mảnh đất quê hương.

Tiễn các con ra trận và khúc tráng ca nơi ಮತ್ತು Rạch Lở

Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, thấu hiểu nghĩa lớn của dân tộc, các người con của mẹ đã gác lại hạnh phúc riêng, tình nguyện dấn thân vào nơi hòn tên mũi đạn. Mẹ Nguyễn Thị Quý đã lần lượt tiễn hai người con ưu tú của mình lên đường tòng quân giết giặc: một người tham gia vào đơn vị du kích xã Cần Thạnh năm 1960 và một người gia nhập lực lượng vũ trang huyện Cần Giờ năm 1969.

Trong giai đoạn chiến sự diễn ra ác liệt, kẻ thù tăng cường mạng lưới càn quét, bủa vây và phục kích hòng tiêu diệt các cơ sở cách mạng của ta tại vùng cửa sông, rừng ngập mặn. Đối mặt với hỏa lực mạnh mẽ của giặc, các con của mẹ đã chiến đấu vô cùng anh dũng, ngoan cường để bảo vệ từng tấc đất quê hương và lần lượt ngã xuống lẫm liệt: một người con hy sinh năm 1965 tại xã Long Thạnh, người con còn lại hiến dâng máu xương cho đất mẹ vào năm 1970 tại vàm Rạch Lở (xã Cần Thạnh).

Nỗi đau thầm lặng và niềm tự hào vĩnh cửu

Nỗi đau mất đi những khúc ruột rà liên tiếp ập đến như xé hoác tâm can người mẹ. Vì độc lập của Tổ quốc, mẹ Nguyễn Thị Quý đã chọn cách âm thầm chịu đựng, nén những dòng nước mắt chảy ngược vào trong. Trong niềm đau thương tột cùng ấy, mẹ vẫn luôn kiêu hãnh và tự hào bởi mẹ biết rằng, các con của mẹ đã sống trọn nghĩa lớn, cống hiến trọn vẹn xương máu và tuổi xuân để đổi lấy ngày đất nước được độc lập, tự do.

Chiến tranh gươm giáo cuối cùng đã lùi xa vào quá khứ, đất nước hòa bình, non sông nối liền một dải. Trở về với cuộc sống đời thường, giữa niềm vui khải hoàn vỡ òa của dân tộc, người mẹ già vẫn ngày đêm đau đáu những kỷ niệm không phai, những bóng hình yêu dấu của những người thân yêu nhất đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Chính những hy sinh thầm lặng mà vĩ đại của mẹ Nguyễn Thị Quý và các anh hùng liệt sĩ đã góp phần viết nên bản anh hùng ca bất tử về sự trường tồn, phát triển lớn mạnh của mảnh đất Cần Giờ. Danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” do Đảng và Nhà nước trao tặng chính là nén tâm hương tri ân sâu sắc nhất của non sông dành cho mẹ. Tấm gương về đức hy sinh cao cả cùng nghị lực sống phi thường của mẹ sẽ mãi là ngọn đuốc sáng để thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng ghi nhớ, nguyện học tập và noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn