Bài viết

45

Đồng Nai11/06/2026khải (phú vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện 45: Bữa cơm thời chiến

Những người từng trải qua chiến tranh thường nói rằng có những bữa cơm tuy đạm bạc nhưng không bao giờ quên được. Đó là những bữa cơm chan chứa tình đồng chí, đồng đội và niềm tin vào ngày mai.

Năm 1972, đơn vị của chiến sĩ Lê Văn Hùng đóng quân tại một khu rừng ở miền Đông Nam Bộ. Cuộc sống thiếu thốn khiến khẩu phần ăn hằng ngày rất giản dị. Có hôm chỉ là cơm độn sắn với ít rau rừng và vài con cá khô.

Dù vậy, mỗi bữa ăn luôn đầy ắp tiếng cười. Sau những giờ hành quân và chiến đấu căng thẳng, được ngồi quây quần bên nhau là niềm vui lớn đối với người lính.

Hùng nhớ nhất bữa cơm tối cuối năm 1972. Hôm ấy, đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ quan trọng. Dù lương thực không nhiều nhưng anh nuôi của đơn vị cố gắng gom góp để nấu một nồi cơm trắng và ít thịt hộp.

Khi mọi người ngồi quanh mâm cơm đơn sơ, ai cũng cảm thấy ấm lòng. Họ kể chuyện quê hương, chuyện gia đình và những dự định sau ngày hòa bình.

Một chiến sĩ trẻ lấy trong ba lô ra mấy viên kẹo được gửi từ nhà. Anh chia đều cho cả tiểu đội. Mỗi người chỉ được một viên nhỏ nhưng ai cũng trân trọng như món quà quý giá.

Giữa rừng sâu, bữa cơm ấy không có sơn hào hải vị. Nhưng nó chứa đựng tình cảm chân thành của những người cùng chung lý tưởng.

Nhiều năm sau, khi cuộc sống đã đủ đầy hơn, những cựu chiến binh vẫn thường nhắc về những bữa cơm thời chiến. Họ nói rằng chính những khoảnh khắc giản dị ấy đã giúp họ vượt qua gian khổ, gắn bó với nhau như anh em ruột thịt.

Bữa cơm thời chiến là biểu tượng của tinh thần đoàn kết, của tình đồng đội và nghị lực phi thường của những người lính trong những năm tháng gian khó của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn