45 ngày giữa mưa bom, giữ trọn lời thề ‘còn người, còn trận địa’
45 ngày giữa mưa bom, giữ trọn lời thề ‘còn người, còn trận địa’
Năm 1967, chàng trai 17 tuổi Trần Hữu Bào tình nguyện lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về Đại đội 5, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 66, Sư đoàn 304 và nhanh chóng bước vào những trận đánh khốc liệt nhất trên chiến trường Quảng Trị. Đầu năm 1968, Chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh mở màn. Cao điểm 595, án ngữ phía tây sân bay Tà Cơn, trở thành vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng. Sau khi quân ta làm chủ ngọn đồi, Tiểu đội 3 của ông được giao nhiệm vụ chốt giữ.
Nhiệm vụ nghe ngắn gọn, nhưng ai cũng hiểu đó gần như là nhiệm vụ “giữ đất bằng máu”. Phía trước là lính thủy đánh bộ Mỹ với hỏa lực cực mạnh; phía sau là tuyến chi viện chiến lược cần được bảo vệ bằng mọi giá. “Chúng tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: còn người, còn trận địa. Không ai nghĩ mình sẽ sống hay hy sinh, chỉ nghĩ làm sao giữ được cao điểm”, ông Bào kể.



