Bài viết

46

Đồng Nai11/06/2026hoàng (phú vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện 46: Ngọn đuốc dẫn đường

Ở một vùng căn cứ cách mạng thuộc miền Nam những năm cuối thập niên 1960, có một ông lão tên Nguyễn Văn Tư. Dù tuổi đã cao nhưng ông luôn âm thầm giúp đỡ lực lượng cách mạng.

Nhà ông nằm gần tuyến đường mà bộ đội thường đi qua mỗi khi hành quân vào căn cứ. Ban ngày, ông làm ruộng như bao người dân khác. Ban đêm, ông trở thành người dẫn đường cho các đơn vị qua những khu vực nguy hiểm.

Mỗi lần nhận nhiệm vụ, ông lại cầm theo một ngọn đuốc nhỏ. Ánh lửa le lói soi sáng những con đường mòn giữa rừng sâu, giúp bộ đội tránh được những đoạn có địch phục kích hoặc những khu vực bom mìn còn sót lại.

Nhiều chiến sĩ trẻ gọi ông bằng cái tên thân thương là “Ông Tư ngọn đuốc”.

Một đêm mưa lớn năm 1971, một đơn vị cần di chuyển gấp qua khu vực rừng núi hiểm trở. Đường trơn trượt, nước suối dâng cao khiến việc hành quân gặp rất nhiều khó khăn.

Không quản tuổi tác và thời tiết khắc nghiệt, ông Tư vẫn đi trước dẫn đường. Ánh đuốc trên tay ông lúc mờ lúc tỏ trong màn mưa nhưng chưa bao giờ tắt.

Nhờ sự chỉ dẫn tận tình ấy, đơn vị đã đến nơi an toàn trước giờ quy định. Trước khi chia tay, người chỉ huy xúc động bắt tay ông và nói: “Ngọn đuốc của bác không chỉ soi đường mà còn thắp sáng niềm tin cho chúng tôi.”

Sau ngày hòa bình, ông Tư vẫn sống cuộc đời giản dị nơi quê hương. Nhiều người lính năm xưa mỗi khi có dịp trở lại đều ghé thăm ông để bày tỏ lòng biết ơn.

Ngọn đuốc nhỏ của ông năm ấy đã trở thành biểu tượng cho tấm lòng của nhân dân đối với cách mạng. Đó là ánh sáng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và niềm tin son sắt vào ngày đất nước độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn