46. MẸ VNAH NGUYỄN THỊ RÀNH
Khi nhắc đến các bà mẹ VNAH không thể không nhắc đến mẹ Nguyễn Thị Rành, mẹ là một một biểu tượng vĩ đại của lòng yêu nước và đức hy sinh vô bờ bến trên vùng đất "thép" Củ Chi. Mẹ được nhiều nhắc đến với tên gọi thân là "Má Tám". Mẹ Rành sinh năm 1900 tại xóm Đìa, ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi. Năm 1913, cha của bà bị thực dân Pháp đày ra Côn Đảo vì tội "làm quốc sự cho phong trào Thiên Địa Hội", sau đó biệt tích tại đây. Sau đó lần lượt đến mẹ và anh trai bà cũng qua đời vì cuộc sống thiếu thốn. Bà bị bắt đến nhà xã trưởng làm ở đợ cho đến năm 18 tuổi. Mẹ Rành có 9 người con, 1 cháu nội và 1 cháu ngoại. Trong hai cuộc kháng chiến mẹ đã cống hiến 8 người con và 2 ngừơi cháu cho Tổ quốc. Mười lần mất đi khúc ruột của mình, mười lần nuốt nước mắt vào trong, Má đã biến nỗi thương đau cá nhân thành sức mạnh đấu tranh cho độc lập dân tộc. Sự hy sinh này không còn là của riêng gia đình Má mà đã hóa thành "máu thịt" của đất nước. Mẹ không chỉ là hậu phương mà còn trực tiếp tham gia cách mạng, làm Hội trưởng Hội mẹ Chiến sĩ. Má kiên quyết bám trụ ở xã Phước Hiệp, chịu đựng bom đạn, nuôi giấu cán bộ, và là người truyền lửa, động viên con cháu dũng cảm đánh giặc. Ngày nay, khi đến thăm Nhà tưởng niệm Má Tám Rành ở Củ Chi, mỗi người con đất Việt đều cúi đầu thành kính. Má là tượng đài không lời về sự cống hiến và lòng quả cảm. Cuộc đời Má là bài học sâu sắc về sự hy sinh vô điều kiện, nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau phải biết trân trọng nền hòa bình được đổi bằng xương máu của những người mẹ vĩ đại như Má.



