Bài viết

5. Bác Hồ với người chiến sĩ cận vệ

11/08/2026Chi Đoàn trường TH Bạch Đằng ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến, bên cạnh Bác Hồ luôn có những cán bộ, chiến sĩ làm nhiệm vụ bảo vệ và phục vụ Bác. Công việc của họ thường rất vất vả, phải theo sát Bác trong những chuyến công tác, bảo đảm an toàn và lo những việc cần thiết trong sinh hoạt hằng ngày.

Tuy nhiên, điều đặc biệt là Bác không bao giờ xem những người phục vụ mình là những người thấp kém hơn. Bác luôn coi họ là đồng chí, là những người cùng làm việc và cùng phục vụ cách mạng.


Có một chiến sĩ trẻ được giao nhiệm vụ bảo vệ Bác.

Vì còn trẻ nên anh luôn cố gắng hoàn thành công việc thật tốt.

Anh thường đi theo Bác trong những chuyến công tác.

Khi Bác làm việc, anh đứng ở gần đó để bảo vệ.

Khi Bác nghỉ, anh vẫn phải làm nhiệm vụ.

Có những hôm trời mưa rét, anh vẫn đứng ngoài để canh gác.

Có những đêm khuya, khi mọi người đã ngủ, anh vẫn phải thức.

Anh nghĩ rằng nhiệm vụ của mình là bảo vệ Bác nên phải cố gắng chịu đựng.


Bác Hồ biết người chiến sĩ ấy thường xuyên phải thức khuya.

Một buổi tối, Bác làm việc khá muộn.

Khi bước ra ngoài, Bác nhìn thấy người chiến sĩ vẫn đang đứng làm nhiệm vụ.

Bác hỏi:

“Chú chưa nghỉ à?”

Người chiến sĩ trả lời:

“Thưa Bác, cháu đang làm nhiệm vụ ạ.”

Bác hỏi tiếp:

“Chú có mệt không?”

Người chiến sĩ đáp:

“Thưa Bác, cháu không mệt ạ.”

Bác nhìn người chiến sĩ rồi nói:

“Không mệt sao được. Chú phải biết giữ sức khỏe.”


Người chiến sĩ nghĩ rằng Bác là lãnh tụ nên việc Bác quan tâm đến mình là điều rất đặc biệt.

Anh nói rằng nhiệm vụ của anh là bảo vệ Bác nên anh có thể chịu được.

Bác nghe xong rồi nhẹ nhàng nói rằng làm nhiệm vụ thì phải có trách nhiệm, nhưng trách nhiệm không có nghĩa là không được quan tâm đến sức khỏe của mình.

Nếu một chiến sĩ bị kiệt sức thì ngày hôm sau sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ.

Bác căn dặn anh phải tranh thủ nghỉ ngơi khi có thể.


Một lần khác, trong chuyến công tác, thời tiết rất lạnh.

Bác thấy người chiến sĩ đang đứng ngoài trời.

Bác hỏi:

“Chú có áo ấm chưa?”

Người chiến sĩ trả lời rằng mình có áo rồi.

Bác nhìn kỹ rồi thấy chiếc áo của anh không đủ ấm.

Bác hỏi lại:

“Có thật là đủ ấm không?”

Người chiến sĩ vẫn trả lời:

“Dạ, cháu chịu được ạ.”

Bác không nói thêm.

Nhưng sau đó, Bác nhắc những người phụ trách phải quan tâm đến việc ăn mặc của anh em chiến sĩ.

Bác cho rằng người làm nhiệm vụ bảo vệ phải có đủ điều kiện để hoàn thành công việc.


Bác Hồ thường để ý đến những điều rất nhỏ.

Bác biết ai đang mệt.

Ai bị đau.

Ai thiếu áo ấm.

Ai ăn uống không đầy đủ.

Ai phải thức khuya nhiều.

Có khi Bác chỉ hỏi một câu rất đơn giản:

“Hôm nay chú ăn cơm chưa?”

Nhưng với người được hỏi, câu nói ấy thể hiện sự quan tâm rất chân thành.

Bác không coi việc chăm sóc chiến sĩ là trách nhiệm riêng của người khác.

Bác cũng tự mình quan tâm đến họ.


Có lần, trong một chuyến đi, Bác thấy một chiến sĩ cận vệ đứng khá lâu dưới trời nắng.

Bác gọi lại và hỏi:

“Chú đứng ở đây lâu chưa?”

Người chiến sĩ trả lời:

“Thưa Bác, cũng được một lúc rồi ạ.”

Bác nhắc:

“Phải tìm chỗ thích hợp để đứng, vừa làm nhiệm vụ vừa giữ sức khỏe.”

Bác hiểu rằng người chiến sĩ có thể vì quá tập trung vào nhiệm vụ mà quên mất bản thân.

Vì vậy, Bác thường nhắc họ phải biết tự chăm sóc mình.


Bác cũng không muốn những người phục vụ phải làm những việc không cần thiết chỉ vì muốn làm vừa lòng Bác.

Nếu một việc có thể tự mình làm được, Bác thường tự làm.

Có khi Bác tự lấy đồ dùng.

Tự sắp xếp chỗ làm việc.

Tự chăm sóc những vật dụng cá nhân.

Bác không muốn người khác phải chạy đi chạy lại phục vụ mình quá nhiều.

Bác nói rằng mọi người đều có công việc quan trọng phải làm.

Không nên để người khác mất thời gian chỉ vì những việc mình có thể tự làm.


Điều đó khiến những người phục vụ Bác càng kính trọng Bác hơn.

Họ nhận ra rằng Bác không chỉ nói về sự giản dị mà chính Bác cũng sống giản dị.

Bác không xem mình là người đặc biệt để được người khác phục vụ mọi thứ.

Ngược lại, Bác luôn tìm cách giảm bớt công việc cho những người xung quanh.


Bác còn quan tâm đến hoàn cảnh gia đình của các chiến sĩ.

Có người có cha mẹ già.

Có người có vợ con ở quê.

Có người đã lâu chưa được về thăm nhà.

Bác hỏi thăm.

Khi biết ai đó có hoàn cảnh khó khăn, Bác thường nhắc cán bộ quan tâm, giúp đỡ.

Bác hiểu rằng một người lính muốn yên tâm làm nhiệm vụ thì phía sau họ cũng cần được quan tâm.


Đối với Bác, người chiến sĩ cận vệ không chỉ là người bảo vệ an toàn cho Bác.

Họ cũng là những người con, người chồng, người cha trong gia đình.

Họ cũng có những nỗi nhớ, những khó khăn và những mong muốn riêng.

Vì vậy, Bác luôn cố gắng đối xử với họ bằng sự chân thành.

Bác hỏi han nhưng không làm họ cảm thấy mình được đối xử đặc biệt.

Bác quan tâm nhưng không khiến họ thấy mình mang ơn.

Đó là sự quan tâm rất tự nhiên của một người lãnh đạo đối với đồng chí của mình.


Có những người sau này kể lại rằng điều họ nhớ nhất về Bác không phải là những lời nói lớn lao.

Đó có thể chỉ là một câu hỏi:

“Chú có khỏe không?”

“Chú ăn cơm chưa?”

“Đêm qua chú có ngủ được không?”

Những câu hỏi đơn giản ấy khiến mọi người cảm nhận được rằng Bác luôn để ý đến họ.


Qua cách đối xử với các chiến sĩ cận vệ, có thể thấy Bác Hồ là một người lãnh đạo rất gần gũi và giàu tình cảm.

Bác hiểu rằng muốn mọi người hoàn thành tốt nhiệm vụ thì trước hết phải biết quan tâm đến con người.

Không thể chỉ yêu cầu người khác làm việc mà quên mất sức khỏe và hoàn cảnh của họ.

Một tập thể mạnh không chỉ nhờ kỷ luật mà còn nhờ sự quan tâm, đoàn kết và yêu thương lẫn nhau.


Câu chuyện về Bác Hồ với người chiến sĩ cận vệ là một câu chuyện giản dị nhưng sâu sắc.

Bác luôn nhắc mọi người phải có trách nhiệm với công việc, nhưng đồng thời cũng phải biết giữ gìn sức khỏe, quan tâm đến đồng đội và biết yêu thương những người xung quanh.

Đó là một cách ứng xử mà mỗi chúng ta đều có thể học theo.

Khi thấy bạn mệt, hãy hỏi thăm.

Khi thấy bạn gặp khó khăn, hãy giúp đỡ.

Khi làm việc nhóm, hãy biết chia sẻ công việc.

Và khi được người khác giúp đỡ, hãy biết trân trọng.

Bởi đôi khi, một câu hỏi thăm chân thành cũng có thể khiến một người cảm thấy mình được quan tâm và không đơn độc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn