5,BÁC HOÀNG XUÂN NHẬT THỜI HOA LỬA NGỌC TRÀ 2
CÂU CHUYỆN HOA LỬA CỦA BÁC NHẬT
Ngày ấy, ở thôn Ngọc Trà 2, xã Quảng Chính, mảnh đất gió Lào hun rát và mùi mặn của biển quyện trong từng cơn gió, có một chàng trai tên Hoàng Xuân Nhật. Người trong thôn vẫn nhắc về “thời hoa lửa” của bác như nhắc về một quãng đời vừa rực cháy vừa thơm hương lúa mới.
Thôn Ngọc Trà 2 thuộc xã Quảng Chính, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa – vùng đất giàu truyền thống kiên cường của Thanh Hóa. Những năm chiến tranh ác liệt, khi tiếng bom còn vọng về từ miền xa, thanh niên trong làng lần lượt khoác ba lô ra trận. Hoàng Xuân Nhật khi ấy vừa tròn đôi mươi, nước da sạm nắng, đôi mắt sáng và giọng nói ấm như lửa bếp chiều đông.
Ngày lên đường, mẹ bác đứng bên hàng tre đầu ngõ, dúi vào tay con trai nắm cơm nếp còn ấm. Cha bác chỉ lặng lẽ vỗ vai con, ánh mắt tự hào mà đỏ hoe. Chàng trai Ngọc Trà 2 mang theo trong tim hình bóng quê hương – cánh đồng lúa chín vàng, con đường làng rợp bóng tre và tiếng sóng biển thì thầm mỗi đêm.
Ở chiến trường, Hoàng Xuân Nhật nổi tiếng gan dạ và nghĩa tình. Đồng đội kể rằng giữa những trận mưa bom, bác vẫn giữ nụ cười, vẫn san sẻ từng ngụm nước, từng mẩu lương khô. Có lần đơn vị bị vây giữa rừng, bác tình nguyện băng qua làn đạn để tìm đường liên lạc. Trở về với bộ quân phục sém khói, bác chỉ cười hiền: “Còn sống là còn chiến đấu, còn ngày về với quê mình.”
Những năm tháng ấy chính là “hoa lửa” – hoa của lý tưởng nở giữa lửa đạn chiến tranh. Tuổi trẻ của bác cháy rực như bó đuốc giữa đêm dài, soi đường cho đồng đội và sưởi ấm niềm tin chiến thắng.
Ngày hòa bình lập lại, bác trở về Ngọc Trà 2. Con đường làng năm xưa vẫn đó, nhưng mẹ đã bạc tóc, cha đã chậm bước. Bác lại bắt đầu một cuộc chiến khác – cuộc chiến với đói nghèo. Bác cùng bà con khai hoang ruộng mới, đắp bờ giữ nước, trồng thêm khoai sắn. Từ người lính, bác trở thành người nông dân mẫu mực, luôn đi đầu trong mọi phong trào của thôn.
Người dân xã Quảng Chính nhắc đến Hoàng Xuân Nhật không chỉ như một cựu chiến binh, mà như một ngọn lửa sống. Bác dạy con cháu rằng: “Thời hoa lửa không chỉ là năm tháng chiến tranh, mà là bất cứ khi nào con người dám sống hết mình vì quê hương.”
Giờ đây, mỗi chiều ngồi trước hiên nhà nhìn lũ trẻ nô đùa, bác Nhật chỉ mỉm cười. Trong ánh mắt ấy vẫn ánh lên ngọn lửa năm xưa – ngọn lửa của lòng yêu nước, của tình làng nghĩa xóm, của một thời tuổi trẻ rực cháy giữa đất trời Thanh Hóa.
Và ở Ngọc Trà 2, câu chuyện về bác Hoàng Xuân Nhật vẫn được kể lại bên bếp lửa, như một khúc ca về thời hoa lửa không bao giờ tắt.



