Anh hùng Lực lượng vũ trang

5. Câu chuyện về Anh hùng Tô Vĩnh Diện dùng thân chèn pháo

Câu chuyện về Anh hùng Tô Vĩnh Diện dùng thân chèn pháo

TP. Hồ Chí Minh21/05/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Liệt sĩ Tô Vĩnh Diện sinh trưởng trong một gia đình bần nông nghèo khó tại xã Nông Trường, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa. Lên 8 tuổi, anh đã phải đi ở cho địa chủ và chịu đựng bao cảnh áp bức, bất công suốt 12 năm ròng rã. Chính hoàn cảnh cơ cực ấy đã sớm hun đúc trong anh tinh thần cách mạng và lòng yêu nước nồng nàn. Năm 1946, anh tham gia vào lực lượng dân quân tại địa phương và đến năm 1949, anh tình nguyện xung phong lên đường nhập ngũ.

Tháng 5 năm 1953, trước yêu cầu chuẩn bị cho các trận đánh lớn, quân đội ta quyết định thành lập các đơn vị pháo cao xạ. Tô Vĩnh Diện được điều động về làm Tiểu đội trưởng một đơn vị pháo cao xạ 37 ly thuộc Đại đội 827, Tiểu đoàn 394, Trung đoàn 367. Trong suốt quá trình hành quân cơ động vượt chặng đường gian khổ hơn 1.000 km tới vị trí tập kết của chiến dịch Điện Biên Phủ, anh luôn gương mẫu đi đầu, không ngại gánh vác những việc nặng nhọc và tích cực động viên, giúp đỡ đồng đội đưa pháo tới đích an toàn.

Trên những chặng đường kéo pháo vượt qua muôn vàn khó khăn nguy hiểm, anh luôn chủ động xung phong ở vị trí lái để bảo đảm an toàn tuyệt đối cho khẩu pháo. Dù trong lúc hành quân hay những quãng nghỉ ngắn dọc đường, Tô Vĩnh Diện luôn nhắc nhở đồng đội chuẩn bị chu đáo. Anh tự mình đi kiểm tra tỉ mỉ từng đường dây kéo, xem xét kỹ lưỡng từng đoạn đường, từng con dốc rồi phổ biến kinh nghiệm cho anh em nhằm chủ động phòng tránh những hiểm nguy bất ngờ.

Nếu hành trình kéo pháo vào trận địa đã đầy rẫy gian khổ, hy sinh thì nhiệm vụ kéo pháo ra lại càng gay go, ác liệt gấp bội do sự đánh phá điên cuồng của kẻ thù. Trước tình thế đó, anh sát cánh bên từng đồng đội, ân cần động viên, giải thích rõ nhiệm vụ để giúp anh em giữ vững quyết tâm, cùng nhau khắc phục mọi trở ngại để bảo đảm thắng lợi cho chiến dịch.

Sau 5 đêm ròng rã kéo pháo ra, đơn vị đến dốc Chuối – một con dốc hẹp, cong và vô cùng nguy hiểm. Tô Vĩnh Diện cùng đồng đội tên Ty đã xung phong ở vị trí lái pháo. Khi xe đang xuống dốc thì bất ngờ dây tời bị đứt, khẩu pháo nặng hàng tấn lao nhanh xuống vực sâu. Giữa khoảnh khắc sinh tử, anh vẫn hết sức bình tĩnh ghì chặt càng pháo, cố gắng điều hướng cho pháo đi thẳng đường. Thế nhưng, một trong bốn dây kéo pháo tiếp tục bị đứt khiến pháo càng lao đi với tốc độ chóng mặt, hất văng anh Ty xuống suối. Trong hoàn cảnh hiểm nghèo ngàn cân treo sợi tóc ấy, Tô Vĩnh Diện đã hô vang khẩu hiệu đanh thép: “Thà hy sinh, quyết bảo vệ pháo!”, rồi dũng cảm buông tay lái, xông lên phía trước, lấy chính thân mình chèn vào bánh pháo. Hành động quả cảm của anh đã tạo nên một vật cản quyết định, giúp đơn vị kịp thời ghìm giữ và dừng khẩu pháo lại an toàn.

Tô Vĩnh Diện đã anh dũng hy sinh, nhưng tấm gương quên mình cứu pháo vô cùng lẫm liệt của anh đã trở thành nguồn cổ vũ tinh thần to lớn, tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị vượt qua mọi gian khổ để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, chuẩn bị sẵn sàng và chiến đấu thắng lợi trong chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy.

Để ghi nhớ công ơn to lớn của người chiến sĩ kiên trung, ngày 7 tháng 5 năm 1955, Nhà nước đã truy tặng anh danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Ngoài ra, anh còn được trao tặng các phần thưởng cao quý khác như Huân chương Quân công hạng Nhì và Huân chương Chiến công hạng Nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn