5 LÝ DO DƯỚI CỜ ĐẢNG, CÓ 1 DÂN TỘC KHÔNG AI SỢ CHẾT TRƯỚC SÚNG ĐẠN XÂM LƯỢC
5 LÝ DO DƯỚI CỜ ĐẢNG, CÓ 1 DÂN TỘC KHÔNG AI SỢ CHẾT TRƯỚC SÚNG ĐẠN XÂM LƯỢC
"Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập... Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy."
Có những câu chuyện lịch sử rớm máu mà mỗi lần nhắc lại, tim ta lại quặn thắt. Ấy là câu chuyện về những bữa tiễn quân "Gạo thiếu cơm thừa". Trước giờ nổ súng, gạo thiếu, anh em nhường nhau từng lưng bát, từng miếng cháy xót dạ. Thế mà sau trận đánh, nồi cơm lại thừa mứa, ôi thiu... vì hơn nửa đại đội đã mãi mãi NẰM LẠI CHIẾN HÀO, thịt xương hòa vào đất mẹ. "Chuyện với Năng" số 94 xin dành nước mắt để giải mã một dấu hỏi vĩ đại của thế kỷ 20: Vì sao trong suốt những năm khói lửa ngút trời (1945 - 1979), dân tộc Việt Nam từ trẻ tới già lại BÌNH THẢN ĐÓN NHẬN CÁI CHẾT đến thế?
1. ĐÊM TRƯỜNG NÔ LỆ, MẤT QUYỀN LÀM NGƯỜI
Suốt 80 năm rên xiết dưới gót giày thực dân Pháp, người Việt Nam đã hiểu tận cùng cái giá của việc mất nước. Giặc không chỉ cướp đất, chúng cướp luôn cả quyền làm người cơ bản nhất. Đồng bào ta bị vắt kiệt sức trong các hầm mỏ, đồn điền. Chúng TÀN SÁT dân thường, lập nhà tù nhiều hơn trường học, chúng thẳng tay MỔ BỤNG, MOI GAN, TẮM MÁU những người Việt yêu nước để đàn áp.
Sự khốn cùng và tàn độc ấy đã đẩy con người vào bước đường cùng, hệt như bi kịch chị Dậu phải cắn răng BÁN CON RẺ HƠN CON CHÓ để đóng sưu cao thuế nặng, lão Hạc phải BÁN CHÓ để dồn tiền lo đám tang cho chính mình mà không phải bán đi mảnh đất để lại cho người con không rõ sống chết. Khi nhân phẩm bị chà đạp xuống tận đáy bùn đen, dân tộc ta nhận ra một chân lý rớm máu: Sống quỳ gối vô danh còn đáng sợ hơn cả một cái chết hiên ngang.
2. HÀNG TRIỆU MA ĐÓI & ÂN TÌNH CÁCH MẠNG THÁNG 8
Năm Ất Dậu 1945 mãi mãi là một VẾT THƯƠNG MƯNG MỦ trong ký ức dân tộc. Sự vơ vét TÀN BẠO của phát xít Nhật và thực dân Pháp đã đẩy 2 triệu đồng bào ta trở thành những thây ma đói khát vật vạ bên đường, nhiều người còn đang hấp hối cũng bị vật lên xe bò đưa ra những hố chôn tập thể. Những người còn sống phải tận mắt chứng kiến sự RA ĐI TỨC TƯỞI của chính người thân, ruột thịt, bà con chòm xóm. Tiếng quạ kêu còn nhiều hơn tiếng gà gáy sáng.
Chính trong khoảnh khắc cận kề bờ vực diệt vong ấy, Đảng và Cách mạng Tháng Tám đã bùng nổ, đập tan xiềng xích, cứu vớt hàng triệu sinh linh khỏi kiếp MA ĐÓI vất vưởng. Ân tình mang tính bước ngoặt ấy đã hóa thành đức tin tuyệt đối, khiến quân dân ta sẵn sàng LẤY THÂN MÌNH LÀM LÁ CHẮN để bảo vệ thành quả cách mạng còn non trẻ.
3. NHIỀU THẾ HỆ QUỲ GỐI, ĐÃ ĐỨNG LÊN ĐƯỢC SẼ KHÔNG QUỲ XUỐNG NỮA
Sự quả cảm của quân dân ta là sự bừng tỉnh của DÒNG MÁU ANH HÙNG đã chảy suốt ngàn năm dựng nước và giữ nước. Khi Tổ quốc lâm nguy, truyền thống "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh" lại sục sôi. Những nhà văn, nhà thơ đã gác lại bút nghiên, dũng cảm CẦM SÚNG lao ra tiền tuyến, dùng máu mình để viết nên trang sử mới, những người phụ nữ vừa là nông dân vừa là dân quân tay súng tay liềm sẵn sàng hy sinh để giữ từng tấc đất. Ước tính từ 1945 - 1975, có khoảng 5 triệu chiến sĩ đã lên đường tham gia các cuộc kháng chiến cứu nước, rất rất nhiều người từ bỏ cuộc sống yên bình, tìm đủ mọi cách "ăn gian" chiều cao, cân nặng, tình trạng sức khoẻ để được nhập ngũ. Những chiến sĩ sao vàng ấy thà hy sinh trên chiến trường, sẵn sàng ôm bom ba càng lao vào xe tăng địch để được chết cho quê hương chứ nhất quyết không đành lòng sống nhìn nhân dân bị đoạ đày, giày xéo.
Càng đối diện với kẻ thù, khí tiết của người Việt càng chói lọi. Lịch sử mãi mãi khắc ghi tên tuổi của hàng triệu anh hùng liệt sĩ từ anh hùng 12 tuổi Trương Văn Tôn bị kẻ thù nhẫn tâm MÓC MẮT, MỔ BỤNG đến dáng đứng Việt Nam Lê Anh Xuân đến mẹ Suốt 58 tuổi vẫn miệt mài chở hơn 1400 chuyến đưa bộ đội và vũ khí, quân lương qua sông dưới mưa bom bão đạn.
4. GẦN 140.000 BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐÃ HIẾN DÂNG CHO TỔ QUỐC NHỮNG CON ANH HÙNG
Người Việt Nam không sợ chết, bởi phía sau họ là những tượng đài hy sinh thầm lặng vĩ đại nhất: Các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Có nỗi đau nào giằng xé hơn Mẹ Thứ ở Quảng Nam, 9 lần sinh đẻ, 9 lần tiễn con ra trận, và 9 lần nhận giấy báo tử. Nước mắt Mẹ đã chảy cạn vào trong để Tổ quốc được sống: "Cho con đi thì mất con, giữ con lại thì mất nước"...
Nhân dân gọi mẹ là anh hùng, nhưng mẹ cũng chỉ là một người đàn bà da mồi tóc bạc, ngồi bên bậu cửa nhìn ra hoàng hôn, nghẹn ngào gọi tên những đứa con không bao giờ trở về nữa. Nước mắt mẹ đã cạn khô từ mấy mươi năm trước, khi những lá thư báo tử thi nhau ập đến như những nhát dao chí mạng găm vào lồng ngực gầy gò. Suốt một đời lam lũ, mẹ giấu nỗi đau vào lòng để nuôi quân, giấu tiếng khóc vào bóng tối để giữ bí mật cho cách mạng. Nay hòa bình lập lại, cơm đã đủ đầy, nhưng mâm cơm cúng lúc nào cũng xếp đầy bát đũa, còn mẹ thì cứ ngồi đó, cô độc giữa gian nhà vắng, lẩm bẩm trò chuyện với những tấm di ảnh nhuốm màu thời gian.
5. SỰ THẬT LỊCH SỬ: CHỈ CÓ ĐẢNG MỚI MANG LẠI ĐỘC LẬP, TỰ DO & VỊ THẾ NHƯ NGÀY HÔM NAY
Lịch sử đã chứng minh, trước khi có Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam, dân tộc ta đã không ngừng nổi dậy. Thế nhưng, từ phong trào Cần Vương của cụ Phan Đình Phùng, tiếng súng Yên Thế của Hùm thiêng Hoàng Hoa Thám, đến cuộc khởi nghĩa Yên Bái "không thành công cũng thành nhân" của Nguyễn Thái Học... tất cả đều lâm vào bế tắc về đường lối và kết thúc bằng những thất bại ĐẪM MÁU.
Chỉ đến khi ánh sáng của Đảng Cộng sản Việt Nam soi rọi, dân tộc ta mới tìm thấy con đường sống thực sự. Dưới cờ Đảng, họ nhìn thấy lý tưởng độc lập không còn mơ hồ mà là một bến bờ có thật, mang lại tự do, vị thế và quyền làm người rạng rỡ cho Việt Nam như ngày hôm nay. Vì niềm tin sắt đá ấy, họ sẵn sàng đánh cược cuộc đời, dâng hiến thanh xuân, chấp nhận THỊT NÁT XƯƠNG TAN để bảo vệ ngọn cờ thiêng liêng ấy.
Cái chết thực sự không phải là khi thân xác tan biến, mà là khi con người ta sống mòn mỏi, vắng bóng lý tưởng. Hòa bình, tự do và vị thế vươn mình của Việt Nam hôm nay đã được đổi bằng MÁU CHẢY THÀNH SÔNG, XƯƠNG CHẤT THÀNH NÚI. Mất nước là mất tất cả. Bài học từ những năm tháng bi tráng ấy nhắc nhở thế hệ hôm nay phải luôn đặt lợi ích quốc gia, dân tộc lên cao nhất, sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh tột cùng của những anh hùng liệt sĩ!


