5. Mẹ VNAH VÕ THỊ BA
Chiến tranh đã đi qua, những vết thương thịt da cũng theo năm tháng lành lại, nhưng những hy sinh mất mát người thân vẫn còn đọng lại trong biết bao người mẹ Việt Nam có chồng, có con ra đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Nhân kỷ niệm 72 năm ngày thương binh liệt sĩ, chúng con những thế hệ trẻ của ngày hôm nay muốn gửi thông điệp đến 81 Bà Mẹ Việt Nam anh hùng và hơn 470 anh hùng liệt sĩ hi sinh trong cuộc chống Mỹ cứu nước, tìm hiểu về cuộc sống hằng ngày của Mẹ. Cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc vang vọng mãi - Bà Mẹ Việt Nam anh hùng Võ Thị Ba, cũng như bao người vợ, người mẹ khác có ai muốn cho chồng, cho con hy sinh để nhận lấy danh hiệu cao quý kia; nhưng vì nhiệm vụ thiêng liêng quyết giành lại nền độc lập dân tộc mà gạt nước mắt để tiễn chồng, các con thầm lặng nằm trong hàng ngàn người Mẹ Việt Nam anh hùng của dân tộc ta, đại diện cho thế hệ phụ nữ Việt Nam thành đồng Tổ quốc: Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang. bà mẹ Việt Nam anh hùng những lời tri ân chân thành nhất vì sự hy sinh lớn lao ấy:
Mẹ đào hầm từ thuở còn xanh, nay Mẹ đã phơ phó đầu bạc.
Mẹ đào hầm dưới tầm đại bát, bao năm rồi tiến cuốc vọng năm canh.
Tiếng cuốc năm canh nặng tình đất nước, hầm Mẹ giăng như lũy như thành.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã Bài viết hát để ca ngợi người Mẹ VNAH anh dũng, kiên cường trong những năm đánh Mỹ đã khắc sâu vào lòng bao thế hệ người Việt Nam. Chúng con hôm nay thay mặt bao bạn trẻ đến thăm Mẹ Võ Thị Ba tại ấp 6, xã Phước Vĩnh An, huyện Củ Chi – mảnh đất bé nhỏ, giàu tình cảm này; và hỏi thăm tình hình sức khỏe của Mẹ. Nhà Mẹ nằm trên con đường lộ tấp nập, đông đúc xe cộ qua lại. Bước đến cánh cổng nhỏ từ xa xa, chúng con đã trông thấy hình bóng mỏng manh của một cụ bà tóc trắng như mây, dáng người bé nhỏ gầy gò, đó là Mẹ Việt Nam anh hùng mang tên Võ Thị Ba. Mẹ sinh năm 1930, mọi người xung quanh hay gọi Mẹ với cái tên thân thương là Mẹ Ba, Mẹ Xộp. Ở cái tuổi 89 ấy, khó tránh khỏi sự bào mòn của thời gian, da Mẹ nhăn lại tóc Mẹ ngày càng trắng tinh, đôi mắt Mẹ sâu thẳm, nhìn vào đôi mắt ấy, chúng 67 con cảm nhận được sự đau xót trong lòng Mẹ, vì sự ra đi vĩnh viễn của những người con của quê hương. Tuy tuổi đã cao Mẹ vẫn đi lại bình thường, vẫn nồng nhiệt ấm áp chào đón chúng con về thăm, vẫn trìu mến hiện lên đôi mắt đầy trân quý.
Nói về cuộc đời những năm tháng hào hùng tham gia cách mạng bà Mẹ Việt Nam anh hùng Võ Thị Ba nhớ lại: Đầu những năm 1960, khi Mỹ ngụy ráo riết tìm diệt những người cách mạng, kháng chiến nằm vùng, lập ấp chiến lược dồn dân. Nhưng Mẹ cùng bà con kiên quyết đấu tranh, đoàn kết để chống lại mọi âm mưu của địch không cho chúng dồn dân, chống bắt bớ, tra tấn, vạch mặt bọn tề ngụy theo giặc, giữ vững đường dây liên lạc với căn cứ cách mạng. Nhờ vậy mà vẫn nêu cao ngọn lửa đấu tranh giữa lòng địch, các cơ sở cách mạng luôn luôn được giữ bí mật - một cách thấu đáo.
Nhất là vùng Củ Chi, nơi giáp ranh với vùng chiến khu, quân giải phóng vẫn hoạt động, chuyển giao vũ khí và tài liệu vào nội đô một cách an toàn. Chồng và các con tham gia kháng chiến, Mẹ ở nhà là hậu phương vững chắc để chồng và con yên tâm chiến đấu. Mẹ cùng hội phụ nữ, nhiều chị em đã thầm lặng tham gia đóng góp tiền bạc, thuốc men để chuyển vào căn cứ cho quân giải phóng. Những thời gian khó khăn của cách mạng. Trong rừng bộ độ và quân giải phóng thiếu thuốc men, sốt rét. Tuy không được nhiều, nhưng mẹ đã góp một phần công sức cho kháng chiến. Hôm nay, ngồi bên chúng em Mẹ Ba hồi nhớ lại và kể lại cho chúng cháu nghe những việc làm như thế, thương nhiều lắm những đứa em ngoài Bắc vô, nó vô tư, hồn nhiên và trong sáng. Nhưng lại rất anh hùng, cứ nghe nó kể hành quân đi bộ xuyên rừng trường sơn hàng ngàn kilomet để vào vùng chiến đấu là giỏi quà rồi. Thương chúng nó như con của Mẹ. Mẹ nói: “ Ước gì bây giờ gặp lại chúng nó”. Nỗi niềm Mẹ xúc động lại ùa về trong sự nuối tiếc, chất chứa một niềm tin, sự chờ đợi, ước mong một ngày mà quê hương được giải phóng… Mẹ lại gặp gỡ lại các con với sự thân thương … Một biểu cảm thương yêu cũng làm cho chúng con cũng dõi theo câu chuyện đi sâu vào lòng như cay khóe mắt đầy yêu thương. Nói về cách mạng, nói về kháng chiến, nói về cuộc đấu tranh gian khổ và những ngày tháng chiến thắng hào hùng của dân tộc như nguồn nước chẳng bao giờ vơi cạn.
Mẹ kể cho chúng con nghe về một thời đấu tranh gian khổ trong lòng địch, những cuộc hành quân càn quét của lính Mỹ ngụy, chứng kiến tội ác kẻ thù gây ra biết bao cho đồng bào ta. Đôi mắt mẹ sáng lên với một nổi tự hào của một thời thanh xuân của mẹ cống hiến cho sự nghiệp cách mạng, giải phóng quê hương đất nước, cụ thể là Củ Chi quê mình.
Theo như lời kể của cô con gái thứ út, chị là người hiện đang sống cùng Mẹ vẫn chăm sóc và sinh hoạt cùng gia đình trong nhiều năm qua. Được biết, Mẹ Ba có 02 người c0n trai hy sinh trong kháng chiến cũng đã được truy tặng danh hiệu liệt sĩ; Người con thứ hai tên là Nguyễn Văn Nam - hy sinh năm 1967 tại Phú Mỹ Hưng cội nguồn dân tộc, nỗi đau của gia đình cố nén đau thương đến nay vẫn chưa tìm được mộ; Người con Nguyễn Văn No - Thứ 9, hi sinh năm 1985 tại chiến trường Camphuchia và tìm được chân dung ngôi mộ chú an nghĩ 68 trên nghĩa trang Thủ Đức. Người chồng của mẹ mất cách đây vài năm do bệnh già. Năm 2014, Mẹ Ba truy tặng danh hiệu Mẹ VNAH.
Chúng ta cũng có thể nói rằng, để có ngày như hôm nay, được sống trong hòa bình, một thế giới thống nhất là ẩn giấu biết bao người con ưu tú đã ngã xuống, bao lớp lớp thanh niên, tiếc gì thời trai trẻ - một lòng vì Củ Chi anh hùng. Và cũng ngần ấy biết bao lần mẹ khóc con, những góa phụ khóc chồng… Thế nên, dù đi bất cứ nơi nào, trên nẻo đường quê hương như những chuyến tàu đưa lính trẻ ra đi mà không bao giờ trở lại, ta cũng có thể bắt gặp những hình ảnh mẹ già đáng kính, điển hình là Mẹ Việt Nam anh hùng Võ Thị Ba. Bây giờ, thời thế chinh chiến qua đi, tuổi mẹ cũng già đi theo năm tháng; sự minh mẫn trong trí nhớ của Mẹ cùng thời gian cũng dần vơi đi, nhưng đó không phải là vô nghĩa; sự thật là tận trong đáy mắt Mẹ vẫn ánh lên những hồi ức có cả đau thương, sự hi sinh to lớn ngần ấy. Giờ đây, nỗi đau - mất mát sâu thẳm của mẹ càng tôn thêm sức mạnh của người Việt Nam qua chân dung những người Mẹ Việt Nam anh hùng.
Nhà thơ Nam Hà có viết lên bài thơ đất nước nói lên điều đó: “Đất nước của những người mẹ mặc áo vá vai, bền bỉ nuôi chồng, nuôi con đánh giặc”. Bên mẹ, chúng ta cần thấu hiểu, cùng thắp những nén hương lên trên mộ bia của các anh hùng liệt sĩ, cũng là tiếng lòng tri ân tha thiết đến những người mẹ- “mẹ của những Anh hùng” - cùng quay quần bên mâm cơm đầy nghĩa tình và như hòa quyện một sự vui mừng khôn xiết khi đất nước thay da đổi thịt. Đặc biệt, tháng bảy trở về như hằng năm, chúng con đang hướng tới ngày kỉ niệm 72 năm ngày thương binh liệt sĩ tri ân những người con ưu tú đã ngã xuống vì tổ quốc quyết sinh, cùng nhau trưởng thành; cùng học tập; cùng lớn lên để xứng đáng là thế hệ trẻ noi gương và tiếp bước trên con đường xây dựng Tổ quốc tôi yêu ngày càng càng giàu đẹp, xứng đáng với lòng tôn kính những người Mẹ Việt Nam anh hùng. Ta cùng gia đình hãy nhìn lại Mẹ nhiều hơn trong những người Mẹ Việt Việt Nam anh hùng đã hi sinh. Mẹ Võ Thị Ba kính yêu.



