5 PHÚT NGHẸT THỞ TRÊN CHIẾC XE GMC (31/8/1970)
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, Nhà lao Phú Quốc được mệnh danh là "địa ngục trần gian" – nơi địch dùng những thủ đoạn tra tấn tàn khốc nhất nhằm đè bóp chết ý chí của những người cộng sản. Người cựu binh Lê Văn Phi (nhập ngũ thuộc đơn vị D1 E96 Quảng Nam - Đà Nẵng) bị sa vào tay giặc từ năm 1968 và bị đày ra hòn đảo này. Đến năm 1970, khi bị chuyển về giam giữ tại phân khu C8, ông Phi đã gặp người bạn tù nòng cốt là ông Sáu Minh (chiến sĩ bộ đội 307). Cả hai nung nấu quyết tâm không chịu chết mòn trong gông còng và bắt đầu âm thầm vạch ra một kế hoạch vượt ngục vô cùng táo bạo.
Cơ hội bằng vàng đã đến vào chiều ngày 31/8/1970. Ông Phi cùng 27 anh em tù binh bị tên chỉ huy bắt đi lao động cưỡng bức nhổ cỏ tại khu vực sân bay. Áp tải đoàn tù binh 28 người tay không cướp giặc là 7 tên lính trang bị tận răng với súng tiểu liên M16 và súng ngắn. Địch hoàn toàn chủ quan vì nghĩ rằng những người tù ốm yếu, gầy gò sẽ không bao giờ dám phản kháng trước nòng súng đen ngòm.
Lúc 16 giờ chiều, trên con đường gập gềnh khi chiếc xe tải GMC nổ máy chở đoàn tù binh trở về trại giam, bầu không khí ngột ngạt bao trùm thùng xe. Khi xe chạy đến đoạn đường vắng giáp ranh chân núi, đồng chí Sáu Minh bất ngờ đứng phắt dậy, hô lớn khẩu hiệu xé tan khoảng không: "Xung phong!". Như một chiếc lò xo bị nén chặt lâu ngày, 28 con người quả cảm đồng loạt bật dậy, lao vào tước súng địch bằng tất cả sức mạnh của lòng yêu tự do.
Trận giao tranh bằng tay không diễn ra nghẹt thở chỉ trong vỏn vẹn 5 phút. Các tù binh đã nhanh chóng quật ngã và bắn chết 4 tên áp tải ngay trên thùng xe, đồng thời nổ súng đánh đuổi 2 tên lính đang cố thủ ở cabin, thu giữ thành công 4 khẩu M16. Ngay khi chiếc xe dừng khựng lại, nhóm tù binh nhanh chóng chia nhau vũ khí rồi lao thẳng vào rừng sâu ẩn nấp. Địch lập tức điều động 2 máy bay trực thăng quần thảo, bắn phá dồn dập nhằm khép chặt vòng càn quét. Tuy nhiên, nhờ sự mưu trí và đố giấu mình tài tình, các anh đã vượt qua cuộc truy nã gắt gao. Đến ngày thứ 3 băng rừng vượt núi, 27 người tù binh đã bắt được liên lạc với lực lượng du kích địa phương, hoàn thành cuộc vượt ngục kỳ diệu để trở về với vòng tay cách mạng (chỉ duy nhất 1 đồng chí bị thương nặng không thể đi tiếp nên đành ở lại).



