"5 PHÚT VỤT SÁNG THÀNH ANH HÙNG"
chàng trai Trần Duy Hoan nhập ngũ năm 1968 và được biên chế vào Trung đoàn Thông tin 134 thuộc Binh chủng Thông tin. Đến mùa hè đỏ lửa năm 1972, ông có mặt tại "chảo lửa" Vĩnh Linh, Quảng Trị — nơi đang diễn ra chiến dịch bảo vệ Thành cổ khốc liệt bậc nhất lịch sử chiến tranh.

Người lính thông tin gầy gò 37kg.Sinh năm 1949 tại vùng quê nghèo Bình Lục, Hà Nam, chàng trai Trần Duy Hoan nhập ngũ năm 1968 và được biên chế vào Trung đoàn Thông tin 134 thuộc Binh chủng Thông tin. Đến mùa hè đỏ lửa năm 1972, ông có mặt tại "chảo lửa" Vĩnh Linh, Quảng Trị — nơi đang diễn ra chiến dịch bảo vệ Thành cổ khốc liệt bậc nhất lịch sử chiến tranh.Thời điểm ấy, do điều kiện chiến trường thiếu thốn và đói lả kéo dài, người lính trẻ Trần Duy Hoan chỉ nặng vỏn vẹn 37kg. Thế nhưng ẩn chứa bên trong thân hình gầy gò, suy kiệt ấy là một ý chí gang thép của người chiến sĩ thông tin luôn khắc cốt ghi tâm lời thề: "Đường dây là ruột của mình, cột xà là xương của mình".Tình thế hiểm nghèo tại Tổ máy 29Vào một ngày cao điểm của chiến dịch năm 1972, khi pháo bầy của quân địch dội xuống như trút nước, mạng lưới thông tin liên lạc hữu tuyến nối giữa Tổng trạm của Bộ Chỉ huy quân sự với các mũi tấn công tiền tuyến đột ngột bị phá hủy. Máy điện thoại reo lên những tiếng ngắt quãng rồi im bặt.Nhận lệnh từ chỉ huy, chiến sĩ Trần Duy Hoan lập tức khoác cuộn cáp, cầm kìm lao ra khỏi hầm trú ẩn giữa làn mưa bom bão đạn. Ông bám dọc theo đường cáp để rà tìm vết đứt. Đến một đoạn chiến hào đổ nát, ông phát hiện đường dây trục chính đã bị một mảnh pháo bẻ gãy rời làm đôi.Nguy kịch hơn, lúc này từ phía đầu dây bên kia, chiếc máy điện thoại bất ngờ rung lên bần bật. Chuông reo dồn dập báo hiệu Sở chỉ huy tối cao đang có mệnh lệnh quân sự khẩn cấp cần truyền xuống ngay lập tức. Thế nhưng, hai đầu dây điện bọc lõi thép bị đứt rời ra một khoảng, tay ông Hoan cố hết sức kéo cũng không thể nào ép sát chúng lại với nhau để nối lại bằng kìm.Cắn chặt lõi thép, dựng "cầu dẫn điện sống"Không còn một giây suy tính, Trần Duy Hoan ghì chặt một đầu dây bằng tay trái, dùng tay phải với ra sau để tìm mẩu dây dự phòng trong bao nhưng túi đã trống rỗng. Để giữ cho hai đầu dây không rơi mất, ông đưa thẳng hai đầu dây trần vào miệng và dùng răng cắn chặt lại với nhau.Ngay khoảnh khắc răng ông ép chặt hai lõi đồng, mệnh lệnh từ tổng trạm được phát đi. Đồng nghĩa với việc, một dòng điện từ máy cảm ứng chạy trực tiếp qua cơ thể ông. Toàn thân người lính 37kg co rúm, giật bắn liên hồi vì dòng điện chạy qua hệ thần kinh.Hai hàm răng co quắp, lõi thép ghì chặt khiến máu từ nướu và chân răng ứa ra, nhuộm đỏ cả khoang miệng.Đầu óc ông tê dại, mắt trợn trừng, tai ù đi nhưng hai hàm răng vẫn cắn chặt như một chiếc kìm bằng thép. Suốt 5 phút đồng hồ định mệnh đó, người lính gầy gò ấy đã biến chính thân thể mình thành một "cây cột điện sống", giữ cho dòng tín hiệu chỉ huy chiến dịch thông suốt tuyệt đối. Khi mệnh lệnh cuối cùng kết thúc, đường truyền ngắt dòng điện cũng là lúc ông ngã quỵ xuống đất, toàn thân co quắp và ngất lịm đi vì kiệt sức và đau đớn. Biểu tượng quả cảm của Binh chủng Thông tinMệnh lệnh khẩn cấp được truyền đi an toàn trong 5 phút ấy đã giúp toàn đơn vị tiền phương nắm bắt kịp thời phương án tác chiến, bảo toàn được lực lượng và đánh bại trận càn của địch. Sự hy sinh dũng cảm, coi nhiệm vụ giữ vững liên lạc hơn cả mạng sống của ông đã trở thành một giai thoại huyền thoại trong quân đội. Chỉ riêng trong năm 1972, chiến sĩ thông tin Trần Duy Hoan đã có hơn 150 lần trực tiếp lao vào làn đạn khôi phục liên lạc thành công. Với những chiến công phi thường xuyên suốt chiến dịch Quảng Trị, ông đã vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



