50 NĂM, MỘT LỜI HẸN VỚI ĐỒNG ĐỘI
Tác giả : Phạm Thị Phương Anh
Nửa thế kỷ vẫn chưa quên
Năm mươi năm sau ngày đất nước thống nhất, những cựu thanh niên xung phong Đại đội 913 vẫn thường gặp nhau. Những cuộc gặp giờ đây không còn là những buổi tập trung của tuổi trẻ mà là cuộc hội ngộ của những ông bà tóc đã bạc.
Họ nắm tay nhau, gọi tên những người bạn cũ và kể lại những câu chuyện tưởng như đã ngủ quên trong ký ức.
Đại đội 913 là một trong những đơn vị thuộc Đội 91 Bắc Thái, được thành lập trong những năm Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc.
Các đội viên được giao nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên nhiều tuyến đường trọng điểm. Họ phải sửa đường sau bom, san lấp hố bom và bảo đảm cho các đoàn xe tiếp tục vận chuyển hàng hóa về chiến trường.
Khoảng 150 người đã từng thuộc biên chế Đại đội. Nhiều người trong số họ khi ấy mới ngoài đôi mươi.
Họ sống trong những mái lán đơn sơ, cùng nhau lao động, tăng gia và học tập. Tình đồng đội cũng từ đó mà trở nên sâu sắc.
Có người tìm được tình yêu của đời mình ngay trong đơn vị. Có người coi đồng đội như anh chị em ruột thịt.
Nhưng cũng có những người mãi mãi không trở về.
Ngày 29/12/1972, năm đội viên Đại đội 913 hy sinh tại xóm Ao Sen. Tám người khác bị thương.
Sau trận bom, những người sống sót không có nhiều thời gian để khóc. Họ phải khâm liệm đồng đội, đưa người bị thương đi cấp cứu rồi trở lại san đường.
Bởi những đoàn xe đang chờ.
Bởi nhiệm vụ vẫn còn đó.
Bởi họ hiểu rằng mỗi giờ đường bị tắc có thể ảnh hưởng đến cả một tuyến vận tải.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, những người còn sống trở về quê hương. Họ trở thành những người cha, người mẹ, ông, bà.
Nhưng trong ký ức của họ, những người đã hy sinh vẫn mãi ở tuổi thanh xuân.
Năm mươi năm đã qua, họ chỉ mong một lời hẹn với đồng đội năm xưa được thực hiện: dựng một tấm bia tại nơi 5 đội viên Đại đội 913 đã hy sinh.
Một tấm bia không lớn, nhưng đủ để nhắc rằng có những tuổi trẻ đã hóa thành lịch sử.


