51. Bác Hồ và câu chuyện về đôi dép cao su
Trong cuộc đời hoạt động cách mạng và những năm tháng lãnh đạo đất nước, Bác Hồ thường sử dụng những vật dụng rất giản dị. Một trong những hình ảnh quen thuộc nhất là đôi dép cao su của Bác.
Đôi dép tưởng như rất bình thường ấy lại chứa đựng một bài học sâu sắc về sự giản dị, tiết kiệm và trân trọng thành quả lao động.
Sau những năm tháng kháng chiến, Bác Hồ thường đi đôi dép cao su.
Đôi dép được làm từ vật liệu đơn giản, không sang trọng.
Đế dép chắc chắn, quai dép cũng được thiết kế đơn giản.
Bác sử dụng đôi dép ấy trong nhiều hoàn cảnh: đi làm việc, đi thăm đồng bào, thăm bộ đội, đi trong khuôn viên nơi ở và trong những chuyến công tác.
Nhiều người thấy Bác là Chủ tịch nước nên nghĩ rằng Bác cần có những đôi giày thật đẹp và sang trọng.
Nhưng Bác không nghĩ như vậy.
Bác quan niệm rằng quần áo, giày dép trước hết phải phù hợp với công việc và điều kiện của đất nước.
Đất nước còn nghèo.
Nhân dân còn nhiều khó khăn.
Vì vậy, Bác không muốn những người phục vụ phải sắm sửa cho mình những thứ quá cầu kỳ.
Đôi dép cao su của Bác được sử dụng trong thời gian dài.
Đi nhiều nên đế dép có lúc bị mòn.
Quai dép cũng có thể bị hỏng.
Nhưng nếu vẫn còn sửa được, Bác không muốn bỏ đi.
Người phục vụ thường sửa lại để Bác tiếp tục sử dụng.
Có lần, một chiếc quai dép bị tuột.
Người phục vụ đề nghị thay đôi dép mới.
Bác hỏi:
“Đôi dép còn dùng được không?”
Người phục vụ trả lời rằng vẫn có thể sửa được.
Bác liền nói đại ý rằng nếu còn sửa được thì sửa, không cần thay đôi mới.
Nghe thì có vẻ đó chỉ là chuyện một đôi dép.
Nhưng đằng sau đó là một quan niệm sống rất rõ ràng.
Không lãng phí những thứ còn có thể sử dụng.
Một đôi dép đã cũ nhưng còn tốt thì tiếp tục dùng.
Một chiếc áo bị rách thì khâu lại.
Một quyển sách còn tốt thì giữ gìn.
Một vật dụng hỏng nhẹ thì sửa chữa.
Đó chính là tiết kiệm.
Bác hiểu rằng mỗi sản phẩm đều chứa đựng công sức của người lao động.
Để làm ra một đôi dép cần có nguyên liệu.
Cần có người sản xuất.
Cần có công sức của nhiều người.
Nếu một vật vẫn còn sử dụng được mà vứt bỏ chỉ vì đã cũ thì đó là một sự lãng phí.
Điều đáng quý là Bác không tiết kiệm theo kiểu thiếu thốn hoặc khắt khe với người khác.
Bác vẫn sử dụng những thứ cần thiết khi thật sự cần.
Nhưng Bác không chạy theo sự sang trọng.
Bác không cho rằng một người có địa vị cao thì phải sử dụng những vật đắt tiền.
Đôi dép cao su cũng rất thuận tiện khi Bác đi lại.
Đôi dép nhẹ.
Dễ sử dụng.
Phù hợp với nhiều hoàn cảnh.
Bác có thể đi trên đường đất, sân vườn hoặc những nơi cần di chuyển nhiều.
Hình ảnh Bác với đôi dép cao su trở nên rất gần gũi.
Một vị Chủ tịch nước nhưng trang phục và đồ dùng rất giản dị.
Bác không tạo khoảng cách với nhân dân.
Khi gặp nông dân, công nhân, bộ đội hay thiếu nhi, Bác luôn giữ thái độ thân mật.
Có những lần Bác đi thăm đồng bào, mọi người nhìn thấy đôi dép của Bác.
Nhiều người rất xúc động.
Họ cảm nhận được rằng Bác không sống xa hoa trong khi nhân dân còn khó khăn.
Bác luôn cố gắng sống giống như một người dân bình thường.
Đôi dép ấy còn gắn với nhiều chuyến đi của Bác.
Bác đi thăm các đơn vị.
Thăm trường học.
Thăm công trường.
Thăm đồng ruộng.
Gặp gỡ công nhân.
Gặp gỡ nông dân.
Gặp các chiến sĩ.
Đi đến đâu, Bác cũng quan tâm đến đời sống của mọi người.
Vì thế, đôi dép không chỉ là một vật dụng.
Nó trở thành hình ảnh biểu tượng cho phong cách sống giản dị của Bác Hồ.
Không cần những thứ đắt tiền, con người vẫn có thể sống đẹp.
Không cần ăn mặc sang trọng, con người vẫn có thể được mọi người kính trọng.
Điều làm nên giá trị của một con người chính là nhân cách và những việc họ làm cho người khác.
Bài học dành cho học sinh
Câu chuyện về đôi dép cao su có thể được áp dụng vào cuộc sống của học sinh.
Khi chiếc cặp vẫn còn tốt, không nhất thiết phải đòi mua cặp mới.
Khi cây bút vẫn viết được, không nên vứt đi chỉ vì muốn có chiếc bút khác.
Khi sách giáo khoa còn sử dụng tốt, cần giữ gìn để có thể tặng lại cho các em khóa sau.
Khi quần áo còn sạch và vừa vặn, không nên chạy theo việc mua sắm chỉ vì thấy bạn có đồ mới.
Các em cũng có thể học Bác bằng cách:
Giữ gìn đồ dùng học tập.
Sửa chữa những vật dụng có thể sửa.
Không đua đòi vật chất.
Không lãng phí thức ăn.
Tiết kiệm điện và nước.
Biết chia sẻ những đồ dùng còn tốt với người khác.
Trân trọng công sức của người lao động.
Bài học rút ra
Câu chuyện “Bác Hồ và đôi dép cao su” giúp chúng ta hiểu:
Sống giản dị, không chạy theo vật chất.
Biết tiết kiệm và chống lãng phí.
Trân trọng công sức của người lao động.
Đồ vật còn sử dụng được thì nên giữ gìn và sửa chữa.
Không đánh giá giá trị con người qua quần áo, giày dép hay vật chất bên ngoài.
Người có nhân cách tốt sẽ được mọi người kính trọng bằng chính những việc làm của mình.
Đôi dép cao su giản dị đã trở thành một hình ảnh rất đẹp về Bác Hồ: một vị lãnh tụ nhưng luôn gần gũi với nhân dân, sống tiết kiệm, không xa hoa và luôn trân trọng từng thành quả lao động.
Đối với học sinh, hãy bắt đầu từ những việc nhỏ: giữ gìn đôi giày, chiếc cặp, quyển sách, cây bút; dùng đồ còn tốt thay vì đòi mua mới và biết chia sẻ những gì mình không còn cần với người khác.



