56 ngày đêm Điện Biên Phủ – một mùa hoa lửa làm nên lịch sử
Bùi Linh Phương
Điện Biên Phủ hôm nay đã trở thành một địa danh lịch sử.
Nhưng hơn bảy mươi năm trước, nơi ấy là một chiến trường khốc liệt, nơi hàng vạn cán bộ, chiến sĩ và nhân dân đã cùng góp sức cho một trận quyết chiến chiến lược.
Ngày 13/3/1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu.
Từ những trận đánh đầu tiên, quân ta từng bước tiến công các cứ điểm, phá vỡ từng mắt xích trong hệ thống phòng ngự của đối phương.
Sau khi chuyển sang phương châm “đánh chắc, tiến chắc”, quân ta tổ chức chiến dịch theo từng bước, từng trận, từng mục tiêu.
Những đường hào ngày một tiến gần.
Những trận địa ngày một siết chặt.
Hậu phương ngày đêm vận chuyển lương thực, đạn dược, thuốc men lên mặt trận.
Bộ đội chiến đấu dưới bom đạn.
Dân công hỏa tuyến vượt núi, băng rừng.
Hàng vạn con người, mỗi người một nhiệm vụ, cùng hướng về một mục tiêu chung.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp, trên cương vị Chỉ huy trưởng kiêm Bí thư Đảng ủy Mặt trận, cùng tập thể Đảng ủy và Bộ chỉ huy chiến dịch tổ chức, chỉ huy cuộc tiến công ấy.
56 ngày đêm.
Một khoảng thời gian không dài nếu đặt bên cạnh chiều dài lịch sử.
Nhưng mỗi ngày ở Điện Biên Phủ là một ngày của chiến đấu, hy sinh và ý chí.
Để rồi chiều 7/5/1954, lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tập đoàn cứ điểm.
Chiến thắng Điện Biên Phủ đã trở thành một mốc son đặc biệt trong lịch sử dân tộc và có ảnh hưởng lớn đến cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc trên thế giới.
Nhưng khi nhắc về chiến thắng ấy, chúng ta không thể chỉ nhắc đến một vị tướng.
Bởi phía sau quyết định của người chỉ huy là hàng vạn người lính trực tiếp chiến đấu.
Là những người kéo pháo bằng sức người.
Là những dân công vận chuyển lương thực, đạn dược.
Là những người làm đường, tải thương, cứu chữa thương binh.
Là những gia đình ở hậu phương gửi người con ra trận.
Mỗi người góp một phần vào chiến thắng.
Bởi vậy, “Điện Biên Phủ” không chỉ là tên của một chiến dịch.
Đó là ký ức về sức mạnh của cả một dân tộc khi cùng hướng về độc lập, tự do.
Và trong ký ức ấy, hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp gắn liền với một trong những quyết định quan trọng nhất của chiến dịch: lựa chọn cách đánh phù hợp để đi đến thắng lợi.
Người đời sau có thể nhìn thấy trên bản đồ những mũi tiến công, những cứ điểm, những đường hào.
Nhưng phía sau mỗi dấu mốc ấy là những con người bằng xương bằng thịt.
Có người trở về.
Có người nằm lại.
Có những người mang thương tích suốt đời.
Vì vậy, mỗi khi nhắc đến Điện Biên Phủ, điều cần được gìn giữ không chỉ là niềm tự hào về chiến thắng.
Mà còn là lòng biết ơn đối với những người đã làm nên chiến thắng ấy.
Đó chính là tinh thần của “Tiếp sức mùa hoa lửa”: nhắc lại lịch sử để biết ơn những người đã đi qua chiến tranh, và để những hy sinh ấy không bao giờ bị lãng quên.



