56 ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt
“Tôi vẫn nhớ như in 56 ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt khi tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ", đó là lời kể của ông Nguyễn Xuân Chiếm (88 tuổi) ở xã Hồng Phong (Ninh Giang). Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông Chiếm viết đơn xin tình nguyện nhập ngũ khi mới 16 tuổi. Ông là lính công binh thuộc Trung đoàn 151 đã có mặt ở Điện Biên Phủ vào cuối năm 1953.
Trung đoàn Công binh 151 phối hợp với các Đại đoàn 312, 316 được huy động làm nhiệm vụ mở đường đưa pháo vào trận địa. Chỉ sau hơn 20 ngày lao động khẩn trương, cả 6 tuyến đường cơ động cho pháo với cả hàng chục km đã hoàn thành. “Xung quanh Điện Biên Phủ ngày ấy bị quân địch thả bom Napan, cây cối cháy rụi hết, chỉ còn rất ít màu xanh nên việc làm đường vô cùng khó khăn và nguy hiểm. Khi máy bay địch ngừng hoạt động, đơn vị tôi phải lập tức lao ra từ nơi trú ẩn san lấp hố bom, phá bom nổ chậm để bảo đảm giao thông thông suốt”, ông Chiếm nhớ lại. Ngày 1/5/1954, quân ta mở đợt tiến công thứ ba. Đơn vị công binh của ông Chiếm cùng 1 đơn vị khác được giao nhiệm vụ đào hầm ngầm sát với hầm ngầm quân địch. Sau hơn 1 tuần đổ biết bao mồ hôi, công sức, đường hầm ngầm đã hoàn thành, các chiến sĩ đặt khối bộc phá sát hầm ngầm quân địch. Từ đó, quân ta từ các hướng lần lượt đánh chiếm các mục tiêu còn lại, "bẻ gãy" cuộc phản kích của địch, tạo bàn đạp cho các chiến sĩ tấn công sang hầm Đờ Cát.
Sau ngày chiến thắng, ông Chiếm vinh dự được trao Huy hiệu Chiến sĩ Điện Biên Phủ lên ngực áo. Tấm huy hiệu ấy ông Chiếm vẫn gìn gìn cẩn thận đến ngày nay.
Thắng lợi của Chiến dịch Điện Biên Phủ có phần đóng góp rất quan trọng của lực lượng pháo binh. Ông Nguyễn Văn Thảo, năm nay 96 tuổi ở phường Nguyễn Trãi (TP Hải Dương) từng là Trung đội trưởng thuộc Tiểu đoàn pháo cao xạ (Trung đoàn 367, Đại đoàn 351). Tiểu đoàn của ông Thảo được trang bị khẩu pháo 12 ly 8, 37 ly và cùng các đơn vị pháo binh khác được đặt trên các đỉnh đồi xung quanh khu vực Điện Biên Phủ. Ông Thảo kể lại pháo binh lúc ấy của quân đội ta được bố trí với phương châm "hỏa khí phân tán, hỏa lực tập trung". Đội hình pháo tuy đặt rời rạc nhưng đều hướng về các mục tiêu của địch. Lực lượng pháo phòng không của đơn vị ông Thảo đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, bắn rơi nhiều máy bay địch và ngăn cản máy bay địch ném bom đánh phá cũng như tiếp viện lực lượng, thực phẩm.



