Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“56 ngày đêm ở lòng chảo Điện Biên”

Câu chuyện tái hiện một phần ký ức khốc liệt trong chiến dịch Điện Biên Phủ, nơi người lính phải chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn, bom đạn dày đặc và tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

An Giang20/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã hòn nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 3 năm 1954, tại lòng chảo Điện Biên Phủ, Nguyễn Văn Thắng cùng đơn vị được lệnh bám trụ ở một cứ điểm trên đồi. Địa hình hiểm trở, địch chiếm ưu thế hỏa lực, còn bộ đội phải đào hào, công sự ngay dưới mưa bom liên tục.

Những ngày đầu, đất đá bị cày xới không ngừng. Có hôm, cứ vài phút lại có một trận pháo kích trùm xuống trận địa. Lương thực chủ yếu là cơm nắm, đôi khi chỉ còn sắn khô chia nhỏ.

Thắng nhớ rõ một đêm mưa lớn, hào chiến đấu gần như sập một nửa. Đồng đội phải dùng tay không đào lại đường hào để giữ liên lạc giữa các tổ chiến đấu. Trong bóng tối, tiếng gọi nhau chỉ còn là những tín hiệu ngắn gọn:
“Còn không?” – “Còn!”

Có lần, một chiến sĩ trẻ bị thương nặng ngay trong công sự. Không có cáng, đồng đội phải thay nhau cõng qua từng đoạn hào đầy bùn và đạn pháo để đưa về tuyến sau. Dù kiệt sức, không ai bỏ cuộc giữa chừng.

Sau nhiều tuần chiến đấu, khi pháo đài địch dần bị siết chặt, tinh thần trong đơn vị vẫn không suy giảm. Thắng kể rằng điều giữ họ đứng vững không chỉ là vũ khí, mà là niềm tin rằng “mỗi mét hào đào thêm là gần hơn với ngày chiến thắng”.

Đến ngày chiến dịch kết thúc, khi lá cờ chiến thắng được kéo lên, nhiều người lính đã lặng đi. Không phải vì vui mừng ồn ào, mà vì nhớ lại những đồng đội đã không thể cùng chứng kiến khoảnh khắc ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn