57. Câu chuyện của cựu chiến binh Hoàng Văn Thịnh – Mai 2, xã Thượng Hà
HOA LỬA TRÊN MIỀN BIÊN VIỄN
57. Câu chuyện của cựu chiến binh Hoàng Văn Thịnh – Mai 2, xã Thượng Hà
Giữa những dãy núi trùng điệp nơi miền biên viễn Thượng Hà, có một người lính năm xưa vẫn ngày ngày lặng lẽ sống giản dị bên mái nhà đơn sơ ở thôn Mai 2. Mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến tranh, ánh mắt của cụ Hoàng Văn Thịnh – sinh năm 1959 – lại ánh lên niềm xúc động xen lẫn tự hào.
Câu chuyện cuộc đời cụ giống như một “hoa lửa” cháy bền bỉ giữa núi rừng biên cương – ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần cách mạng và ý chí kiên cường của người lính Việt Nam.
TUỔI TRẺ LÊN ĐƯỜNG VÌ TỔ QUỐC
Sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh chống Mỹ cứu nước, tuổi thơ của cụ Hoàng Văn Thịnh gắn liền với cái nghèo, cái đói và tiếng bom đạn vọng về từ khắp nơi trên Tổ quốc.
Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng tinh thần yêu nước và ý chí cách mạng luôn được hun đúc trong trái tim của lớp thanh niên thời bấy giờ. Với khát vọng được góp sức mình cho đất nước, cụ Thịnh đã tình nguyện lên đường tham gia quân ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ngày rời quê hương Mai 2 – Thượng Hà để khoác lên mình màu áo lính, hành trang của người thanh niên năm ấy chỉ là vài bộ quần áo cũ, chút gạo rang mẹ chuẩn bị cùng lời dặn giản dị nhưng thiêng liêng:
“Đi bộ đội là đi bảo vệ đất nước, dù gian khổ thế nào cũng phải giữ vững khí tiết người lính cách mạng.”
Câu nói ấy đã theo cụ suốt những năm tháng chiến tranh ác liệt.
NHỮNG NĂM THÁNG KHÓ QUÊN
Trong ký ức của người lính già, chiến tranh là những ngày hành quân xuyên rừng, là những đêm ngủ võng giữa mưa lạnh, là bữa cơm vội bên chiến hào và cả những lần đối mặt với bom đạn cận kề sự sống và cái chết.
Có những ngày bộ đội phải hành quân liên tục qua nhiều cánh rừng, lương thực cạn dần, nước uống thiếu thốn. Nhưng vượt lên tất cả là tinh thần đoàn kết và niềm tin son sắt vào thắng lợi của cách mạng.
Cụ Thịnh nhớ nhất là những lần chứng kiến đồng đội hy sinh nơi chiến trường. Có người mới hôm qua còn cùng nhau ăn cơm, trò chuyện, hôm sau đã nằm lại giữa núi rừng. Những mất mát ấy trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính.
“Ngày đó gian khổ lắm, nhưng không ai nghĩ đến bản thân mình. Tất cả đều chỉ có một suy nghĩ là phải chiến đấu để đất nước được hòa bình,” cụ Thịnh xúc động kể.
Chiến tranh qua đi, đất nước thống nhất, người lính năm xưa trở về quê hương với thương tích và ký ức chiến trường còn in đậm trong tâm trí. Nhưng điều quý giá nhất mà cụ mang về chính là niềm tự hào vì đã góp một phần tuổi trẻ cho độc lập dân tộc.
NGỌN LỬA TRUYỀN THỐNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Trở về đời thường, cụ Hoàng Văn Thịnh tiếp tục cần mẫn lao động, phát triển kinh tế gia đình và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương.
Dù tuổi đã cao, cụ vẫn luôn là tấm gương sáng cho con cháu và thanh niên trong thôn noi theo. Mỗi khi địa phương tổ chức các buổi nói chuyện truyền thống, cụ đều nhiệt tình tham gia, kể lại cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng chiến tranh gian khổ, về tình đồng chí, đồng đội và lòng yêu nước của thế hệ cha anh.
Đối với cụ, điều đáng quý nhất hôm nay là được nhìn thấy quê hương Thượng Hà ngày càng đổi mới:
Đường giao thông được mở rộng;
Trẻ em được đến trường;
Người dân có cuộc sống ổn định hơn;
Thanh niên có điều kiện học tập, tiếp cận công nghệ và phát triển kinh tế.
Cụ luôn nhắc nhở con cháu:
“Các thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
HOA LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Câu chuyện của cựu chiến binh Hoàng Văn Thịnh không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến.
Giữa cuộc sống hôm nay, ngọn lửa cách mạng của người lính năm xưa vẫn âm thầm cháy sáng nơi miền biên viễn Thượng Hà. Đó là “hoa lửa” của truyền thống, của niềm tin và khát vọng dựng xây quê hương giàu đẹp.
Những câu chuyện như của cụ Hoàng Văn Thịnh sẽ mãi là nguồn động lực để thế hệ trẻ hôm nay tiếp bước cha anh, sống trách nhiệm hơn với cộng đồng, với Tổ quốc và với tương lai của đất nước.



