577
Trong một hang đá lạnh lẽo giữa đêm đông, người mẹ già tóc trắng xóa vẫn miệt mài viết những dòng thư tay gửi về quê nhà. Tiếng chim rừng kêu vang như thúc giục bước chân người chiến sĩ. Dù đôi chân đã mỏi, dù đôi vai nặng trĩu hành trang, nhưng trong ánh mắt ai cũng rực cháy một niềm tin sắt đá. Những kỷ niệm về gia đình, về lũy tre làng và bát nước chè xanh của mẹ như hiện hữu ngay trước mắt. Trong khoảnh khắc sinh tử, tình đồng chí, đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Họ không chỉ chiến đấu cho chính mình, mà còn cho tương lai của những thế hệ mai sau. Sự hy sinh của họ không bao giờ bị lãng quên.



