58. Câu chuyện của cựu chiến binh Hoàng Văn Hòa – thôn Mai 2, xã Thượng Hà, tỉnh Lào Cai
Nơi miền biên giới Thượng Hà quanh năm mây phủ, giữa những nếp nhà bình yên của thôn Mai 2, có một người lính năm xưa vẫn lặng lẽ sống giản dị cùng ký ức không thể nào quên về những tháng ngày bảo vệ biên cương Tổ quốc. Đó là cựu chiến binh Hoàng Văn Hòa, sinh năm 1960 – người đã dành cả tuổi trẻ của mình để góp sức giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng nơi tuyến đầu Tổ quốc.
Câu chuyện cuộc đời ông giống như một “hoa lửa” giữa đại ngàn – âm thầm nhưng bền bỉ cháy sáng bằng lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và niềm tin son sắt vào Đảng, vào quê hương đất nước.
TUỔI TRẺ GÁC LẠI ƯỚC MƠ ĐỂ LÊN ĐƯỜNG
Sinh ra trong một gia đình thuần nông tại vùng cao Thượng Hà, tuổi thơ của ông Hoàng Văn Hòa gắn với nương rẫy, những con đường đất quanh co và cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Những năm cuối thập niên 70, khi tình hình biên giới phía Bắc diễn biến phức tạp, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã thôi thúc lớp thanh niên vùng cao lên đường nhập ngũ.
Khi vừa tròn đôi mươi, ông Hòa viết đơn tình nguyện tham gia quân đội, mang theo khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương, giữ gìn biên cương đất nước.
Ngày chia tay gia đình để lên đường nhập ngũ, hành trang của chàng trai trẻ chỉ là vài bộ quần áo cũ và lời dặn nghẹn ngào của cha mẹ:
“Dù khó khăn thế nào cũng phải giữ vững khí chất người lính, bảo vệ quê hương mình.”
Lời dặn ấy đã trở thành động lực để ông vượt qua mọi gian khổ trong suốt những năm tháng quân ngũ.
NHỮNG NĂM THÁNG GIỮ BIÊN CƯƠNG
Nhắc về quãng thời gian tham gia bảo vệ biên giới, ông Hòa vẫn không giấu được xúc động. Đó là những tháng ngày gian khổ nơi núi rừng biên cương lạnh giá, thiếu thốn đủ bề nhưng đầy tinh thần đồng chí, đồng đội.
Bộ đội khi ấy phải thường xuyên tuần tra giữa núi cao, rừng sâu, nhiều ngày liền đối mặt với rét buốt, sương mù và hiểm nguy luôn cận kề. Có những đêm cả đơn vị ngủ bên vách đá, lấy tăng võng che mưa gió, bữa cơm chỉ có vài nắm cơm độn ngô cùng chút rau rừng.
Nhưng điều khiến ông nhớ nhất chính là tinh thần đoàn kết của người lính nơi tuyến đầu. Trong khó khăn, gian khổ, mọi người luôn sẻ chia từng ngụm nước, từng tấm áo và cùng nhau giữ vững ý chí chiến đấu.
Ông Hòa kể:
“Ngày ấy ai cũng xác định bảo vệ biên giới là nhiệm vụ thiêng liêng. Gian khổ mấy cũng không ai lùi bước.”
Trong những năm tháng ấy, nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương. Những hy sinh đó trở thành ký ức không thể phai mờ trong trái tim người lính già.
TRỞ VỀ QUÊ HƯƠNG – TIẾP TỤC CỐNG HIẾN
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về địa phương, ông Hoàng Văn Hòa tiếp tục lao động sản xuất, phát triển kinh tế gia đình và tích cực tham gia các hoạt động tại thôn bản.
Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông luôn giữ phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ:
· Sống giản dị;
· Gương mẫu;
· Chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước;
· Tích cực vận động Nhân dân đoàn kết xây dựng quê hương.
Đặc biệt, ông luôn quan tâm giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước và lòng biết ơn thế hệ cha anh đi trước.
Mỗi khi địa phương tổ chức gặp mặt truyền thống hoặc nói chuyện với đoàn viên thanh niên, ông thường kể lại những năm tháng giữ gìn biên cương đầy gian khổ để nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.
HOA LỬA GIỮA ĐẠI NGÀN
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, quê hương Thượng Hà đang từng ngày đổi mới. Những con đường bê tông nối dài đến các thôn bản, trẻ em được đến trường, đời sống Nhân dân ngày càng khởi sắc.
Giữa nhịp sống yên bình ấy, những người lính như ông Hoàng Văn Hòa vẫn âm thầm giữ cho mình ngọn lửa của lòng yêu nước và tinh thần cách mạng.
Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức của một thời hoa lửa nơi biên cương mà còn là bài học quý giá về tinh thần cống hiến, lòng trung thành và ý chí kiên cường của người lính Việt Nam.
Ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục được truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay – những người đang tiếp bước cha anh xây dựng quê hương Thượng Hà ngày càng giàu đẹp, bình yên nơi phên dậu Tổ quốc.



