58 NĂM GIỮ TRỌN MỘT LỜI HỨA- BÀ NGUYỄN THỊ LỆ VÀ LIỆT SĨ HUỲNH VĂN QUÊN
Tác giả: Nguyễn Thị Quỳnh Anh Lớp: K15A.SPVAN Trường Đại Học Hải Dương
Có những tình yêu không cần một đám cưới để chứng minh, cũng không cần một tờ hôn thú để được gọi tên. Tình yêu của bà Nguyễn Thị Lệ và liệt sĩ Huỳnh Văn Quên là một câu chuyện như thế – một lời hẹn ngắn ngủi của tuổi đôi mươi nhưng được bà Lệ gìn giữ suốt 58 năm. Những năm 1965–1966, khi còn là cô gái trẻ ở vùng Vàm Cỏ, bà Lệ tham gia phục vụ lực lượng cách mạng, nấu cơm, tiếp tế và giặt giũ quần áo cho bộ đội. Chính trong những ngày tháng ấy, bà gặp người chiến sĩ trẻ Huỳnh Văn Quên. Tình cảm giữa hai người lớn lên giản dị qua những bữa cơm vội, những bộ quân phục được vá lại và những lần gặp gỡ ngắn ngủi giữa chiến tranh.
Cuối năm 1967, khi Huỳnh Văn Quên nhận nhiệm vụ chuẩn bị tham gia Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, hai người có cuộc chia tay mà không ai biết đó sẽ là lần cuối cùng họ được nhìn thấy nhau. Người lính trẻ nói với người con gái mình yêu: “Anh đánh thắng trận này, anh sẽ về cưới em.” Bà Lệ đã tin vào lời hứa ấy và hẹn sẽ chờ anh trở về. Không nhẫn cưới, không sính lễ, không một lễ cưới nào được tổ chức, họ chỉ có một lời hẹn giản dị trước giờ người lính lên đường.
Nhưng chiến tranh đã không cho ông Quên cơ hội trở về. Ông là Tiểu đội phó, Tiểu đoàn 1 Long An, Quân Giải phóng miền Nam, hy sinh trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân năm 1968, tại khu vực cầu Chữ Y. Sau ngày ông hy sinh, bà Lệ vẫn một lòng chờ đợi. Gia đình từng khuyên bà đi bước nữa, cũng có những người ngỏ lời nhưng bà đều từ chối. Suốt nhiều thập kỷ, bà vẫn coi mình là người con dâu của gia đình họ Huỳnh, chăm lo hương khói cho cha mẹ ông Quên, có mặt trong những ngày giỗ, ngày Tết và giữ gìn những kỷ vật của người mình yêu. Các em của ông Quên cũng luôn kính trọng và gọi bà bằng hai tiếng “chị Hai”.
Điều khiến câu chuyện trở nên xúc động hơn là sau gần sáu thập kỷ, vào tháng 7 năm 2026, gia đình nhận được tin lực lượng chức năng tìm thấy hài cốt cùng di vật của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên tại Công viên Lê Thị Riêng, Thành phố Hồ Chí Minh. Khi nghe em trai ông báo: “Chị ơi, tìm thấy anh Quên rồi!”, bà Lệ vừa mừng vừa nghẹn ngào. Sau 58 năm, người mà bà vẫn chờ đợi cuối cùng cũng có một nơi để trở về.
Đặc biệt, câu chuyện của bà Lệ sau đó nhận được sự quan tâm sâu sắc khi bà được công nhận là vợ liệt sĩ Huỳnh Văn Quên. Với bà, điều ấy không đơn thuần là một sự ghi nhận về danh phận, mà giống như việc lời hẹn năm xưa cuối cùng cũng được khép lại. Bà từng nghẹn ngào nói rằng sau 58 năm, giờ đây bà có thể tự hào nói mình là “vợ liệt sĩ”. Một cuộc hôn nhân chưa từng có lễ cưới lại được kết nối bằng tình yêu, lòng thủy chung và sự chờ đợi kéo dài gần trọn một đời người.
58 năm – một con số dài hơn cả tuổi thanh xuân của một con người. Nhưng với bà Nguyễn Thị Lệ, đó không chỉ là 58 năm chờ đợi, mà là 58 năm giữ gìn một lời hẹn. Chiến tranh đã cướp đi người bà yêu thương, nhưng không thể cướp đi tình yêu và lòng thủy chung của bà. Câu chuyện giữa bà Nguyễn Thị Lệ và liệt sĩ Huỳnh Văn Quên vì thế không chỉ là một chuyện tình dang dở, mà còn là một câu chuyện đẹp về lòng chung thủy, sự hy sinh và nghĩa tình sâu nặng của con người Việt Nam trong chiến tranh. Đến hôm nay, khi người lính năm xưa đã trở về với gia đình sau 58 năm, lời hẹn “anh sẽ về cưới em” tuy đến muộn cả một đời, nhưng cuối cùng cũng đã có một lời hồi đáp.



