Bài viết

58 NĂM GIỮ TRỌN MỘT LỜI THỀ - NGƯỜI PHỤ NỮ MANG TÊN NGUYỄN THỊ LỆ

Cần Thơ19/08/2026Xã Vị Thanh 1 (Đoàn xã Vị Thanh 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

58 NĂM GIỮ TRỌN MỘT LỜI THỀ - NGƯỜI PHỤ NỮ MANG TÊN

NGUYỄN THỊ LỆ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Giữa những năm tháng

chiến tranh ác liệt, biết bao

người đã ngã xuống vì độc

lập, tự do của dân tộc. Phía

sau những người lính ấy là

những người mẹ, người vợ,

người yêu lặng lẽ chờ đợi,

mang trong tim nỗi nhớ và

niềm tin không bao giờ tắt.

Câu chuyện của bà Nguyễn

Thị Lệ là một minh chứng

cảm động cho tình yêu son

sắt ấy. Gần 58 năm gìn giữ

lời hẹn với liệt sĩ Huỳnh

Văn Quên, bà đã viết nên

một câu chuyện đẹp về lòng

thủy chung, khiến nhiều thế

hệ hôm nay thêm trân trọng

những hy sinh thầm lặng

trong thời hoa lửa.

Những năm 1960–1968, miền Nam chìm trong khói lửa chiến tranh. Biết

bao thanh niên rời mái nhà, gác lại tuổi xuân để lên đường chiến đấu bảo vệ quê

hương. Nhiều người đã mãi mãi không trở về. Phía sau họ là những người mẹ,

người vợ, người yêu lặng lẽ chờ đợi. Chính trong bối cảnh ấy, câu chuyện của

bà Nguyễn Thị Lệ và liệt sĩ Huỳnh Văn Quên đã trở thành biểu tượng đẹp của

tình yêu và lòng thủy chung.

"Có những cuộc tình không có đám cưới, không có giấy hôn

thú, nhưng lại bền chặt hơn cả một đời người. Có những người phụ

nữ không được gọi là vợ, nhưng đã sống trọn nghĩa của một người

vợ suốt gần sáu mươi năm."

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Lệ, người phụ nữ 79 tuổi ở Tây Ninh, đã

khiến hàng triệu người Việt Nam xúc động. Không phải vì bà là người nổi tiếng,

cũng không phải vì bà lập nên kỳ tích nào, mà bởi bà đã dành gần 58 năm để

giữ trọn lời hẹn với người mình yêu – liệt sĩ Huỳnh Văn Quên. Chuyện tình

yêu đẹp ấy bắt đầu từ những năm tháng chiến tranh ác liệt. Khi đất nước còn

chìm trong khói lửa, bà Nguyễn Thị Lệ và chàng thanh niên Huỳnh Văn Quên

yêu nhau bằng tình yêu trong sáng của tuổi trẻ. Họ đã hẹn ước sẽ nên duyên khi

đất nước thanh bình.

Trước lúc chia tay, hai người chỉ kịp gửi cho nhau những lá thư, những lời

động viên và một lời hẹn: ngày chiến thắng sẽ trở về tổ chức đám cưới. Nhưng

chiến tranh không cho họ cơ hội thực hiện lời hứa. Vì vào mùa xuân Mậu Thân

năm 1968 đã cướp đi người lính trẻ. Ông hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, mang

theo giấc mơ về một mái ấm chưa kịp thành hình. Khi nhận tin dữ, bà Nguyễn

Thị Lệ gần như gục ngã. Nhưng thay vì chọn một cuộc sống mới, bà quyết định

giữ trọn lời hẹn năm xưa. Bao năm trôi qua, rất nhiều người ngỏ lời, gia đình

cũng khuyên bà nên lập gia đình để có nơi nương tựa nhưng bà đều từ chối.

Gần sáu mươi năm là quãng thời gian đủ để một con người đi hết tuổi trẻ,

bước qua tuổi trung niên rồi đến tuổi già. Nhưng với bà Lệ, thời gian không làm

phai nhạt lời hẹn năm xưa. Chiếc bàn thờ nhỏ, những nén hương mỗi dịp lễ, Tết

và sự quan tâm dành cho gia đình liệt sĩ chính là cách bà gìn giữ một tình yêu

chưa từng có ngày kết thúc. Bà từng nói rằng mình đã hứa chờ ông trở về. Có lẽ

trong lòng bà, lời hứa ấy chưa bao giờ hết giá trị. Sau ngày đất nước thống nhất,

bà mang theo những lá thư và tấm ảnh của người yêu đến gặp gia đình ông

Huỳnh Văn Quên. Tại đây, bà bật khóc và xin được nhận làm con dâu.

Từ giây phút ấy, cha mẹ và các em của liệt sĩ đều xem bà là người trong

gia đình. Họ gọi bà bằng cái tên thân thương: "chị Hai Quên".

Bà Nguyễn Thị Lệ cùng gia đình liệt sĩ Huỳnh Văn Quên.

Suốt gần sáu mươi năm sau đó, bà lặng lẽ đi về giữa hai mái nhà. Bà chăm

lo hương khói cho người mình yêu, thăm hỏi gia đình liệt sĩ như máu mủ ruột

thịt. Dù không có một tờ giấy đăng ký kết hôn, bà vẫn sống trọn nghĩa, trọn tình.

Điều khiến nhiều người cảm phục không chỉ là thời gian chờ đợi, mà là sự thủy

chung hiếm có trong cuộc sống hôm nay.

Tháng 7 năm 2026, sau quá trình xác minh cùng sự đồng thuận của gia

đình liệt sĩ và các cơ quan chức năng, bà Nguyễn Thị Lệ chính thức được công

nhận là vợ của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên. Quyết định ấy không chỉ mang ý nghĩa

về mặt pháp lý mà còn là sự ghi nhận đối với gần sáu mươi năm thủy chung son

sắt của một người phụ nữ Việt Nam.

Bà Nguyễn Thị Lệ thắp hương tưởng nhớ liệt sĩ Huỳnh Văn Quên.

Đọc câu chuyện ấy, tôi nhận ra chiến tranh không chỉ lấy đi sinh mạng

của biết bao người lính mà còn để lại những cuộc đời lặng lẽ hy sinh phía sau.

Có những người phụ nữ không cầm súng nhưng cả cuộc đời họ cũng là một sự

cống hiến thầm lặng cho tình yêu và cho ký ức về những người đã ngã xuống.

Trong thời đại hôm nay, khi mọi thứ đều thay đổi rất nhanh, câu chuyện

của bà Nguyễn Thị Lệ nhắc nhở chúng ta về giá trị của lòng thủy chung, của sự

biết ơn và của những lời hứa được gìn giữ bằng cả cuộc đời. Có lẽ điều đẹp nhất

của câu chuyện không nằm ở danh phận, mà nằm ở tình yêu không bao giờ phai

nhạt. Đó là thứ tình yêu đã vượt qua thời gian, chiến tranh và cả sự chia ly.

Khép lại câu chuyện, tôi càng thấm thía rằng "Thời hoa lửa" không chỉ

là thời của bom đạn mà còn là thời của những con người sống vì lý tưởng, vì Tổ

quốc và vì tình yêu son sắt. Những người như bà Nguyễn Thị Lệ đã viết nên một

trang đẹp của lịch sử bằng chính cuộc đời mình. Đó là ngọn lửa của lòng chung

thủy, của sự hy sinh và của niềm tin – ngọn lửa sẽ còn được các thế hệ hôm nay

và mai sau gìn giữ mãi. "Thời hoa lửa" đã lùi vào quá khứ, nhưng ngọn lửa yêu

nước mà bà Nguyễn Thị Lệ và biết bao thế hệ cha anh thắp lên vẫn luôn cháy

mãi. Đó là ngọn lửa của niềm tin, của khát vọng xây dựng một Việt Nam giàu

mạnh, hòa bình và phát triển.

Có lẽ điều đẹp nhất của câu chuyện không nằm ở danh phận, mà nằm ở

tình yêu không bao giờ phai nhạt. Đó là thứ tình yêu đã vượt qua thời gian,

chiến tranh và cả sự chia ly. Đó là ngọn lửa của niềm tin, của khát vọng xây

dựng một Việt Nam giàu mạnh, hòa bình và phát triển.

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Lệ không chỉ là câu chuyện của riêng một

người phụ nữ mà còn là biểu tượng của biết bao người vợ, người mẹ Việt Nam

đã lặng lẽ hy sinh trong chiến tranh. Họ không cầm súng nơi tiền tuyến nhưng

cũng góp phần làm nên chiến thắng bằng sự chờ đợi, niềm tin và tình yêu son

sắt. "Thời hoa lửa" đã khép lại, nhưng những giá trị mà thế hệ cha anh để lại vẫn

luôn soi sáng con đường của thế hệ trẻ hôm nay. Là đoàn viên thanh niên, tôi tự

nhủ sẽ sống có trách nhiệm hơn, học tập, lao động và cống hiến để xứng đáng

với những hy sinh của các thế hệ đi trước.Tiếp tục gìn giữ và truyền lại ngọn lửa

ấy bằng học tập, lao động, sáng tạo và sống có trách nhiệm với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn