59. Bác Hồ và chiếc khăn tay
Trong cuộc sống hằng ngày, Bác Hồ luôn giữ gìn những vật dụng cá nhân rất cẩn thận. Bác sống giản dị, tiết kiệm và không muốn bỏ đi những thứ vẫn còn có thể sử dụng được.
Một câu chuyện nhỏ về chiếc khăn tay của Bác cho thấy rõ đức tính tiết kiệm và sự trân trọng đối với thành quả lao động.
Một hôm, sau khi làm việc, Bác dùng chiếc khăn tay của mình.
Chiếc khăn đã được sử dụng nhiều lần nên không còn mới.
Trên khăn có những dấu hiệu của thời gian, nhưng vẫn sạch sẽ và còn sử dụng tốt.
Người phục vụ thấy chiếc khăn đã cũ nên muốn thay cho Bác một chiếc khăn mới.
Người ấy nói:
“Thưa Bác, chiếc khăn này đã cũ rồi, để cháu lấy chiếc khác cho Bác.”
Bác nhìn chiếc khăn rồi hỏi:
“Khăn còn dùng được không?”
Người phục vụ trả lời:
“Thưa Bác, vẫn còn dùng được ạ.”
Bác nhẹ nhàng nói:
“Còn dùng được thì cứ dùng.”
Người phục vụ không nói thêm gì.
Bác gấp chiếc khăn lại thật ngay ngắn rồi cất vào chỗ quen thuộc.
Bác luôn có thói quen giữ gìn đồ dùng rất cẩn thận.
Chiếc khăn tuy nhỏ nhưng cũng là sản phẩm do người lao động làm ra.
Để có một chiếc khăn, phải có người trồng bông, thu hoạch bông, kéo sợi, dệt vải rồi may thành sản phẩm.
Đằng sau một vật dụng nhỏ là công sức của rất nhiều người.
Vì vậy, nếu đồ vật vẫn còn tốt mà chỉ vì cũ đã bỏ đi thì đó là lãng phí.
Bác thường nhắc mọi người phải biết quý trọng sức lao động.
Không nên nghĩ rằng một món đồ nhỏ thì bỏ đi cũng không sao.
Nếu mỗi người đều lãng phí một chút thì tổng cộng sẽ thành một sự lãng phí rất lớn.
Bác cũng cho rằng tiết kiệm không có nghĩa là phải sử dụng những đồ vật đã hỏng hoàn toàn.
Khi một vật đã không còn sử dụng được thì phải thay thế để bảo đảm công việc.
Nhưng nếu vật đó vẫn tốt thì cần giữ gìn.
Đó mới là tiết kiệm đúng cách.
Chiếc khăn tay của Bác được giặt sạch, phơi khô và sử dụng nhiều lần.
Khi khăn có chỗ sờn, nếu có thể sửa thì sửa.
Bác không coi việc sử dụng một chiếc khăn cũ là điều đáng xấu hổ.
Bác không đánh giá giá trị của một người qua việc họ sử dụng đồ mới hay đồ cũ.
Điều Bác quan tâm là con người có sống giản dị, trong sạch và có trách nhiệm hay không.
Một người có thể mặc một bộ quần áo cũ nhưng vẫn sạch sẽ.
Có thể sử dụng một chiếc khăn đã lâu nhưng vẫn giữ gìn cẩn thận.
Có thể đi một đôi dép đã cũ nhưng vẫn làm việc hết lòng.
Những điều đó không làm giảm giá trị của con người.
Ngược lại, biết tiết kiệm và trân trọng thành quả lao động là một phẩm chất đáng quý.
Bác cũng nhắc mọi người không nên chạy theo hình thức.
Nếu chiếc khăn mới chỉ để làm cho mình cảm thấy sang trọng hơn nhưng chiếc khăn cũ vẫn sử dụng tốt thì chưa cần phải thay.
Tiết kiệm được một khoản nhỏ cũng là góp phần tiết kiệm tài sản chung.
Đặc biệt, trong những năm đất nước còn khó khăn, Bác càng muốn mọi người biết quý trọng từng vật dụng.
Nhân dân còn thiếu thốn.
Nhiều gia đình chưa có đủ quần áo, sách vở và những vật dụng cần thiết.
Vì vậy, cán bộ càng phải làm gương trong việc tiết kiệm.
Câu chuyện về chiếc khăn tay không phải là một việc lớn.
Nhưng chính từ những việc nhỏ ấy, chúng ta có thể thấy được cách sống của Bác.
Bác không chỉ nói “phải tiết kiệm”.
Bác thực sự tiết kiệm trong từng việc hằng ngày.
Bác không chỉ nhắc người khác giữ gìn đồ dùng.
Bác tự mình làm gương trước.
Đó chính là điều khiến những bài học của Bác có sức thuyết phục.
Ngày nay, học sinh cũng có thể học Bác từ những việc rất gần gũi.
Một cây bút còn viết được thì không nên vứt đi.
Một quyển vở còn trang trắng thì nên sử dụng tiếp.
Một chiếc cặp còn tốt thì cần giữ gìn.
Một bộ quần áo còn sạch và vừa thì có thể tiếp tục mặc.
Một cuốn sách đã học xong có thể giữ lại hoặc tặng cho các em nhỏ hơn.
Như vậy, chúng ta vừa tiết kiệm vừa biết chia sẻ với người khác.
Câu chuyện về chiếc khăn tay nhắc nhở mỗi người rằng:
Tiết kiệm không bắt đầu từ những việc lớn. Tiết kiệm bắt đầu từ việc biết trân trọng những gì mình đang có.
Một chiếc khăn nhỏ, một cây bút, một quyển sách hay một bộ quần áo đều chứa đựng công sức của người lao động.
Biết giữ gìn những thứ ấy cũng chính là biết trân trọng lao động và trân trọng cuộc sống.



