Cựu chiến binh

59. Câu chuyện của cựu chiến binh Phan Văn Chung – thôn Mai 2, xã Thượng Hà, tỉnh Lào Cai

Lào Cai08/05/2026Lý Thị Thìn (Đoàn xã Thượng Hà)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

59. Câu chuyện của cựu chiến binh Phan Văn Chung – thôn Mai 2, xã Thượng Hà, tỉnh Lào Cai

Giữa núi rừng biên cương Thượng Hà, nơi những con đường quanh co ôm lấy sườn núi và mây trắng lững lờ trôi qua từng mái nhà nhỏ, có một người lính năm xưa vẫn luôn được bà con trong thôn Mai 2 kính trọng bởi phẩm chất giản dị, chân thành và tinh thần người lính không bao giờ phai nhạt. Đó là cựu chiến binh Phan Văn Chung, sinh năm 1961 – người đã dành tuổi trẻ của mình để tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc.

Cuộc đời ông là một câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng đầy khó khăn nơi tuyến đầu biên giới.

TUỔI TRẺ THEO TIẾNG GỌI TỔ QUỐC

Sinh ra và lớn lên tại vùng cao Thượng Hà, tuổi thơ của ông Phan Văn Chung gắn liền với cuộc sống lao động vất vả của người dân miền núi. Những năm cuối thập niên 70, tình hình biên giới phía Bắc có nhiều diễn biến phức tạp. Khi ấy, hàng nghìn thanh niên trên khắp cả nước đã lên đường nhập ngũ với quyết tâm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Mang trong mình lòng yêu nước và tinh thần của tuổi trẻ, ông Chung đã tình nguyện tham gia quân đội khi vừa bước qua tuổi đôi mươi.

Ngày lên đường nhập ngũ, cả gia đình tiễn ông trong niềm xúc động xen lẫn tự hào. Hành trang của người lính trẻ khi ấy chỉ là vài bộ quần áo cũ, chiếc ba lô bạc màu cùng niềm tin mãnh liệt vào nhiệm vụ bảo vệ quê hương.

Ông nhớ mãi lời dặn của mẹ trước lúc chia tay:

“Đi bộ đội là đi giữ đất nước, có gian khổ cũng phải cố gắng vượt qua.”

Chính những lời giản dị ấy đã trở thành động lực giúp ông vượt qua mọi khó khăn nơi biên giới.

NHỮNG THÁNG NGÀY GIAN KHỔ NƠI BIÊN CƯƠNG

Nhắc lại những năm tháng tham gia bảo vệ biên giới, ánh mắt ông Chung vẫn đượm nhiều cảm xúc. Đó là quãng thời gian đầy gian nan nhưng cũng là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.

Người lính nơi tuyến đầu khi ấy phải sống trong điều kiện vô cùng thiếu thốn:

· Hành quân giữa núi rừng hiểm trở;

· Đối mặt với rét buốt vùng cao;

· Thiếu thốn lương thực, nước uống;

· Ngày đêm tuần tra giữ vững biên cương.

Có những đêm cả đơn vị phải trú tạm dưới những mái lán đơn sơ giữa rừng sâu. Có khi nhiều ngày liền chỉ ăn cơm độn ngô, rau rừng nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Điều ông nhớ nhất là tình đồng chí, đồng đội nơi chiến tuyến. Trong gian khó, mọi người luôn nhường nhau từng ngụm nước, chia nhau từng tấm áo và cùng nhau vượt qua hiểm nguy.

Ông Chung xúc động kể:

“Ngày ấy ai cũng còn trẻ, gian khổ nhiều lắm nhưng không ai sợ. Chỉ nghĩ làm sao giữ được biên giới bình yên cho quê hương.”

Những năm tháng ấy đã để lại trong ông nhiều ký ức không thể nào quên, đặc biệt là sự hy sinh của những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương Tổ quốc.

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ bảo vệ Tổ quốc, ông Phan Văn Chung trở về quê hương Mai 2 tiếp tục lao động sản xuất và xây dựng cuộc sống gia đình.

Dù cuộc sống đời thường còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ:

· Sống giản dị;

· Chăm chỉ lao động;

· Gương mẫu trong các phong trào địa phương;

· Tích cực vận động bà con đoàn kết xây dựng nông thôn mới.

Không chỉ vậy, ông còn thường xuyên giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước, tinh thần trách nhiệm và lòng biết ơn đối với các thế hệ cha anh đã hy sinh vì độc lập dân tộc.

Mỗi khi địa phương tổ chức các buổi gặp mặt truyền thống hoặc giao lưu với thanh niên, ông luôn sẵn sàng kể lại những năm tháng giữ gìn biên giới để thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn