Bài viết

6. Bác Hồ với người lái xe

11/08/2026Chi Đoàn trường TH Bạch Đằng ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng hoạt động cách mạng, Bác Hồ thường phải đi công tác nhiều nơi. Những chuyến đi có khi rất xa, đường sá khó khăn, phương tiện còn thiếu thốn. Bên cạnh Bác thường có những người lái xe làm nhiệm vụ đưa đón và bảo đảm an toàn cho Bác.

Bác luôn dành cho những người lái xe sự quan tâm chân thành. Bác không xem họ chỉ là người làm nhiệm vụ đưa đón mà coi họ là những người đồng chí, đồng đội đang cùng mình làm việc cho cách mạng.


Có một người lái xe thường xuyên được giao nhiệm vụ đưa Bác đi công tác.

Anh là một người làm việc rất cẩn thận.

Mỗi lần chuẩn bị đưa Bác đi, anh đều kiểm tra xe thật kỹ.

Anh kiểm tra bánh xe.

Kiểm tra máy.

Kiểm tra nhiên liệu.

Kiểm tra những bộ phận cần thiết để chuyến đi được an toàn.

Anh luôn nghĩ rằng vì người mình đưa đi là Bác Hồ nên mình càng phải cẩn thận.


Một buổi sáng, Bác có chuyến công tác.

Người lái xe đến sớm để chuẩn bị.

Anh kiểm tra xe xong rồi đứng chờ.

Khi Bác bước ra, Bác nhìn thấy người lái xe.

Bác hỏi:

“Chú đã ăn sáng chưa?”

Người lái xe hơi bất ngờ.

Anh trả lời:

“Thưa Bác, cháu ăn rồi ạ.”

Bác lại hỏi:

“Có thật là ăn rồi không?”

Người lái xe cười và nói rằng mình đã ăn.

Bác mới yên tâm lên xe.


Trên đường đi, Bác thường không ngồi yên mà quan sát cảnh vật hai bên đường.

Bác nhìn những cánh đồng.

Nhìn những con đường.

Nhìn người dân đang làm việc.

Nếu thấy điều gì đáng chú ý, Bác hỏi người lái xe hoặc cán bộ đi cùng.

Bác muốn biết cuộc sống của người dân ở những nơi mình đi qua.


Có lần, Bác nhận thấy người lái xe phải lái xe liên tục trong thời gian khá dài.

Bác hỏi:

“Chú có mệt không?”

Người lái xe trả lời:

“Thưa Bác, cháu không mệt ạ.”

Bác nói:

“Không mệt thì cũng phải nghỉ một chút.”

Người lái xe giải thích rằng mình muốn cố gắng đưa Bác đến nơi đúng giờ.

Bác nghe vậy rồi nói rằng đi đúng giờ là tốt, nhưng an toàn còn quan trọng hơn.

Nếu người lái xe quá mệt mà vẫn cố lái thì có thể xảy ra nguy hiểm.

Bác không muốn vì vội vàng mà ảnh hưởng đến sự an toàn của mọi người.


Bác luôn nhắc người lái xe phải tuân thủ những quy định cần thiết khi lái xe.

Không được chạy quá nhanh.

Không được chủ quan.

Không được vì muốn đến nơi sớm mà coi thường nguy hiểm.

Bác hiểu rằng người lái xe không chỉ chịu trách nhiệm cho bản thân mình.

Họ còn chịu trách nhiệm đối với những người đang ngồi trên xe.

Vì vậy, phải luôn cẩn thận.


Có một lần, trên đường đi, người lái xe nhìn thấy một đoạn đường phía trước khá xấu.

Anh giảm tốc độ.

Bác không thúc giục.

Ngược lại, Bác nói:

“Đi chậm thôi, chú.”

Bác biết người lái xe phải tập trung cao độ.

Nếu đường xấu thì phải đi chậm.

Nếu trời mưa thì càng phải cẩn thận.

Bác không bao giờ vì muốn nhanh mà yêu cầu người lái xe làm điều nguy hiểm.


Một điều đặc biệt là Bác luôn quan tâm đến hoàn cảnh của người lái xe.

Có lần, Bác hỏi:

“Gia đình chú ở đâu?”

Người lái xe kể về gia đình mình.

Bác hỏi tiếp:

“Các cháu nhỏ có ngoan không?”

“Ở nhà có ai chăm sóc không?”

Người lái xe lần lượt trả lời.

Bác lắng nghe và hỏi thăm.

Những câu hỏi rất đơn giản nhưng khiến người lái xe cảm thấy Bác thật gần gũi.


Có những lúc người lái xe làm việc cả ngày rất mệt.

Bác biết điều đó.

Khi đến nơi, nếu không có việc cần thiết, Bác thường để người lái xe được nghỉ.

Bác không muốn người phục vụ mình phải làm việc quá sức.

Bác cho rằng ai cũng cần được nghỉ ngơi.

Làm việc tốt không có nghĩa là phải làm việc đến kiệt sức.


Bác cũng rất coi trọng việc giữ gìn xe.

Xe là tài sản chung.

Nếu sử dụng không cẩn thận thì sẽ nhanh hỏng.

Khi xe bị hỏng, phải sửa chữa.

Khi không cần thiết thì không nên sử dụng.

Bác nhắc người lái xe phải biết tiết kiệm nhiên liệu và bảo quản phương tiện.

Đối với Bác, tiết kiệm không chỉ là tiết kiệm tiền mà còn là giữ gìn tài sản của Nhà nước và của nhân dân.


Có một lần, người lái xe phát hiện chiếc xe có một bộ phận bị trục trặc.

Anh nghĩ rằng có thể vẫn chạy được nên định tiếp tục.

Nhưng khi biết chuyện, Bác yêu cầu phải kiểm tra kỹ.

Bác nói rằng nếu có nguy cơ mất an toàn thì không được chủ quan.

Thà dừng lại sửa chữa còn hơn cố đi rồi xảy ra sự cố.

Bác luôn đặt sự an toàn của con người lên trên việc nhanh hay chậm.


Qua những câu chuyện như vậy, người lái xe càng hiểu thêm về cách làm việc của Bác.

Bác rất nghiêm túc với công việc.

Nhưng Bác cũng rất tình cảm với những người xung quanh.

Bác yêu cầu mọi người làm việc có trách nhiệm nhưng không bao giờ coi thường sức khỏe của họ.

Bác nhắc phải tiết kiệm nhưng không tiết kiệm một cách máy móc.

Bác coi trọng thời gian nhưng không vì đúng giờ mà bỏ qua sự an toàn.


Người lái xe từng nói rằng điều khiến anh nhớ nhất là Bác luôn coi mình như một người đồng chí.

Bác có thể hỏi chuyện rất tự nhiên.

Có thể cùng nói về đường sá, thời tiết, gia đình hay công việc.

Không có khoảng cách quá lớn giữa một vị lãnh tụ và một người lái xe.

Bác luôn giữ thái độ giản dị, chân thành.


Bác Hồ hiểu rằng để hoàn thành một công việc lớn, cần có sự đóng góp của rất nhiều người.

Người lãnh đạo có nhiệm vụ của người lãnh đạo.

Người lái xe có nhiệm vụ của người lái xe.

Người bảo vệ có nhiệm vụ của người bảo vệ.

Người phục vụ có nhiệm vụ của người phục vụ.

Mỗi công việc đều quan trọng.

Vì vậy, không nên coi thường bất kỳ công việc nào.

Một chuyến công tác có thể thành công cũng nhờ người lái xe cẩn thận, người phục vụ chu đáo và những người âm thầm làm những công việc phía sau.


Câu chuyện về Bác Hồ với người lái xe cho thấy một phẩm chất rất đẹp của Bác: biết tôn trọng người lao động và quan tâm đến những người làm việc bên cạnh mình.

Bác không chỉ quan tâm đến công việc mà còn quan tâm đến con người.

Bác hiểu rằng muốn mọi người làm việc tốt thì phải biết trân trọng công sức của họ.

Đối với học sinh, bài học này rất gần gũi.

Trong lớp học, không có công việc nào đáng bị xem thường.

Bạn trực nhật, bạn sắp xếp bàn ghế, bạn chăm sóc cây xanh hay bạn giúp đỡ bạn bè đều đang góp phần xây dựng tập thể.

Biết tôn trọng công việc của người khác cũng chính là biết tôn trọng người đã bỏ công sức để làm công việc ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
6. Bác Hồ với người lái xe | Câu chuyện thời hoa lửa