Bài viết

6 lần cưa chân và một lời thề son sắt

Tây Ninh08/05/2026Lê Phạm Gia Nghi lớp 9/1 (Trường THCS Nhựt Tân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên bài viết: 6 lần cưa chân và một lời thề son sắt

Nôi dung:

Có những con người đã đi qua chiến tranh không chỉ bằng đôi chân, mà bằng cả ý chí không gì có thể bẻ gãy. Câu chuyện về anh hùng Nguyễn Văn Thương là một trong những câu chuyện như thế — một câu chuyện khiến tôi không thể nào quên khi nghĩ về “thời hoa lửa”.

100 ngày trong “lò lửa” của CIA – Khí tiết của một “sinh vật bằng thép”

Ngày 10 tháng 2 năm 1969, trên cánh đồng giáp ranh giữa Bình Dương và Sài Gòn, sau khi bị trực thăng địch phát hiện và bao vây, người chiến sĩ tình báo Nguyễn Văn Thương – mắt xích quan trọng bậc nhất của cụm H.63 – đã kịp chôn giấu tài liệu mật và chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Bị thương nặng, ông sa vào tay kẻ thù. Biết được giá trị khai thác to lớn của tù binh, CIA trực tiếp vào cuộc. Chúng gọi ông là “con cá vàng sa lưới” và dốc toàn bộ sự tinh vi, tàn bạo vào công cuộc “bẻ gãy” ý chí người cộng sản.

Ba tháng đầu, chúng dùng mỹ nhân kế, nhà lầu, xe hơi, tiền bạc và chức tước dụ dỗ. Một cô gái tên Thùy Dương được cài cắm vào tận phòng giam riêng, ngày đêm tìm cách khêu gợi. Nhưng trước người chiến sĩ kiên trung, mọi thủ đoạn thâm độc nhất đều hóa vô nghĩa. Thất bại, chúng chuyển sang tra tấn dã man – thứ mà chúng gọi là “cơn thịnh nộ”.

Màn tra tấn bắt đầu bằng việc bẻ gãy từng ngón chân trên đôi bàn chân vốn đã bị thương. Chưa dừng lại, chúng dùng búa đập nát hai bàn chân của ông – một cách hành hạ nhằm hủy diệt cả thể xác lẫn nhân phẩm. Nhưng tất cả những nỗi đau ấy mới chỉ là khúc dạo đầu. Đỉnh điểm của sự tàn ác là sáu lần cưa chân. Kẻ thù không cưa một lần dứt điểm, mà chia làm sáu lần, mỗi lần cách nhau vài ngày, từ bàn chân, cẳng chân, lên đến tận đùi. Chúng muốn nỗi đau thể xác kéo dài, nhỏ giọt, để nghiền nát ý chí con người. Mỗi nhát cưa xé toạc da thịt, mỗi tiếng rên nghẹt thở vì đau đớn, chúng lại ghé sát mặt hỏi: “Mày có khai không?”. Câu trả lời chỉ là nụ cười ngạo nghễ, ánh mắt khinh bỉ và những lời mắng nhiếc kẻ thù.

Sống sót sau mỗi lần cưa chân là một kỳ tích. Nguyễn Văn Thương kể lại: cảm giác xương ống đồng bị cưa đôi là nỗi đau không lời nào tả xiết, nhưng mỗi khi ngất đi, hình ảnh đồng đội, Tổ quốc và niềm tin vào ngày toàn thắng lại vực ông dậy. Sau những đợt tra tấn, ông bị nhốt trong một chiếc thùng sắt tối om – thứ “địa ngục” mà tù nhân bình thường không thể chịu nổi mười lăm ngày, vậy mà ông đã trụ qua ba tháng ròng rã.

Kết thúc 100 ngày trong tay CIA, tên sĩ quan Mỹ phải cay đắng thốt lên: “Tao thua mày. Mày đúng là một sinh vật bằng thép.” Nguyễn Văn Thương không khai một lời – ngoài cái tên giả “Nguyễn Trường Hân, mù chữ, trốn lính” mà ông dùng để đánh lạc hướng suốt những năm tháng tù đày. Đôi chân không còn, nhưng khí tiết người cộng sản vẫn vẹn nguyên. Và đó là thứ vũ khí mà mọi nhà tù, mọi cỗ máy tra tấn của đế quốc Mỹ không bao giờ có thể phá hủy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
6 lần cưa chân và một lời thề son sắt | Câu chuyện thời hoa lửa