6. Người lính và chiếc võng rừng
6. Người lính và chiếc võng rừng
Trong những năm chiến tranh ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, một chiến sĩ trẻ được phân công ở lại trạm hậu cần giữa rừng để chăm sóc thương binh.
Công việc của anh không phải cầm súng ra trận, mà là mắc võng, nấu cháo, thay băng cho đồng đội. Có đêm, bom rơi rất gần, đất đá rung chuyển, nhưng anh vẫn ngồi bên một thương binh đang sốt cao, dùng tay quạt cho bạn ngủ.
Một lần, có người hỏi:
“Cậu không tiếc vì không được ra mặt trận à?”
Anh cười hiền:
“Ở đâu cũng là chiến trường. Miễn là mình có ích.”
Nhiều năm sau, người thương binh năm ấy trở về tìm lại ân nhân. Nhưng anh đã hy sinh trong một trận bom bất ngờ.
Chỉ còn lại chiếc võng cũ mắc giữa hai thân cây.



