Bài viết

60 NGÀY ĐÊM HÀ NỘI – KHI MỖI NGƯỜI DÂN TRỞ THÀNH MỘT PHẦN CỦA CUỘC CHIẾN

21/08/2026Phạm Thị Thúy Hằng (Đinh Trang Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện này không kể lại toàn bộ diễn biến 60 ngày đêm như câu chuyện trước.

Lần này, hãy nhìn trận chiến từ một góc khác: sức mạnh của nhân dân.

Khi Hà Nội bước vào Toàn quốc kháng chiến cuối năm 1946, lực lượng quân sự của ta yếu hơn Pháp rất nhiều.

Nhưng quân đội không chiến đấu một mình.

Bên cạnh những tiểu đoàn Vệ quốc đoàn còn có khoảng 8.500 tự vệ của Hà Nội. Phần lớn vũ khí còn thô sơ, kinh nghiệm tác chiến trong đô thị chưa nhiều.

Thế nhưng phía sau họ là cả một thành phố.

Công nhân tham gia chiến đấu.

Thanh niên làm tự vệ.

Phụ nữ tham gia cứu thương, tiếp tế.

Thiếu niên làm liên lạc.

Nhân dân tham gia đào công sự, vận chuyển đạn, chuyển lương thực.

Những con phố trở thành chiến tuyến.

Những ngôi nhà trở thành nơi trú quân.

Những căn hầm trở thành nơi cứu chữa thương binh.

Đó là một hình thức chiến tranh mà sức mạnh không chỉ nằm trong tay những người mặc quân phục.

Báo Quân đội nhân dân đánh giá cuộc chiến đấu 60 ngày đêm của Hà Nội là một thành công điển hình của nghệ thuật phát huy sức mạnh toàn dân đánh giặc.

Điều này có ý nghĩa đặc biệt đối với Võ Nguyên Giáp.

Ông không chỉ là Tổng chỉ huy quân đội.

Ông phải tổ chức một cuộc chiến mà quân đội và nhân dân không thể tách rời.

Trong chiến tranh đô thị, nếu chỉ có bộ đội mà không có nhân dân, việc bảo đảm hậu cần, liên lạc, cứu thương và xây dựng công sự sẽ gặp khó khăn rất lớn.

Nhưng khi cả thành phố cùng tham gia, mỗi lực lượng có thể đảm nhận một phần nhiệm vụ.

Người thợ sửa máy.

Người vận chuyển.

Người nấu ăn.

Người đưa tin.

Người cứu thương.

Người cầm súng.

Mỗi người một công việc.

Tất cả tạo thành một hệ thống.

Đây chính là một trong những điểm nổi bật của chiến tranh nhân dân.

Không phải ai cũng phải làm cùng một việc.

Nhưng mỗi người đều có thể đóng góp vào cùng một mục tiêu.

Trong những ngày chiến đấu ấy, các đội Vệ út – những thiếu niên làm nhiệm vụ liên lạc – cũng trở thành một phần của mặt trận. Tư liệu của Báo Quân đội nhân dân cho biết Đại tướng Võ Nguyên Giáp sau này vẫn nhắc đến những thiếu niên đã tham gia chiến đấu và phục vụ chiến đấu trong 60 ngày đêm bảo vệ Thủ đô.

Đó là một hình ảnh rất đáng nhớ.

Một cuộc chiến có thể diễn ra giữa những khẩu súng.

Nhưng để một khẩu súng hoạt động được, cần người vận chuyển đạn.

Để một chiến sĩ chiến đấu được, cần người cung cấp lương thực.

Để một thương binh sống sót, cần người cứu chữa.

Để một mệnh lệnh đến được nơi cần đến, cần người liên lạc.

Vì thế, sức mạnh của một cuộc chiến không chỉ được đo bằng số quân trên giấy.

Nó còn được đo bằng khả năng huy động và tổ chức toàn xã hội.

Sau 60 ngày đêm, Trung đoàn Thủ đô rút khỏi Hà Nội.

Cuộc chiến đấu không kết thúc ở đó.

Nó chuyển sang một giai đoạn khác.

Nhưng những gì quân dân Hà Nội đã làm được chứng minh rằng một lực lượng nhỏ hơn vẫn có thể chống lại một đối phương mạnh hơn nếu biết tổ chức thế trận phù hợp và dựa vào sức mạnh của nhân dân.

Đây cũng là một trong những bài học quan trọng trong sự nghiệp quân sự của Võ Nguyên Giáp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn